“Đa tạ công công đã báo tin, công công vất vả rồi. Chút lòng thành này mong công công nhận cho, làm phiền công công phải đi một chuyến.”
Ta nhận lấy túi tiền từ tay Hoan nhi, đưa cho Lý công công.
"Không vất vả, đây là việc ta nên làm, vậy chúc mừng Vân tiểu thư."
Sau khi Lý công công rời đi, ta vẫn còn ngơ ngác, cảm giác không thật chút nào.
Ta biết chàng ấy không thích ta, chắc là để Hoàng hậu yên tâm, dù vậy, ta vẫn rất vui. Đó là người ta đã thích suốt bảy năm, bảy năm qua ánh mắt ta luôn dõi theo chàng, nhưng chưa từng được chú ý.
Vào ngày nhận được thánh chỉ, Trịnh Cẩm Lăng liền đến thăm nhà bàn chuyện, xong xuôi chàng còn đến Khâm Thiên Giám một chuyến. Hôn lễ được ấn định vào mùng 7 tháng Giêng năm sau.
Ngày tháng trôi qua nhanh chóng, chớp mắt đã đến ngày cưới.
Ngoài dự đoán của ta, Trịnh Cẩm Lăng không đối xử qua loa với đám cưới này, ngược lại tổ chức rất long trọng.
Sau hôn lễ, ta ngồi trong phòng chờ đợi còn chàng tiếp khách ở ngoài viện.
Trong phòng rất yên tĩnh, một làn gió lạnh thổi từ ngoài cửa sổ vào làm ngọn nến chập chờn. Đêm mùa đông khá lạnh, ta khẽ vén một góc khăn trùm đầu, đứng dậy đóng cửa sổ lại.
Ta lẩm bẩm, nhỏ giọng nói: "Trịnh Cẩm Lăng không thích ta, không biết có quay lại không, ta sẽ đợi một canh giờ, nếu không đến, ta sẽ tự đi nghỉ."
Quả nhiên, sau một canh giờ, Trịnh Cẩm Lăng vẫn chưa về, yến tiệc đã kết thúc từ lâu, kết quả đã rất rõ ràng.
Không đến thì không đến, không vội.
Trong lòng ta vẫn có chút thất vọng, nhưng lại tự an ủi mình đừng quá bận tâm, dù sao chàng ấy cũng không có tình cảm với ta.
Vì vậy ta nhấc khăn trùm đầu lên, nhấc váy bước nhanh đến cửa, mở cửa nhìn ra ngoài sân không có ai. Ta nhỏ giọng nói: "Hoan nhi, đi lấy nước cho ta rửa mặt."
oan Nhi ở cạnh cửa đang lo lắng nhìn quanh, ta lên tiếng khiến nàng ấy giật mình.
Hoan Nhi hơi căng thẳng, hạ giọng nói: “Phu nhân! Sao người tự ý vén khăn trùm đầu, như vậy không hợp lễ nghi đâu! Tướng quân còn chưa đến mà!”
“Đi đi, tối nay chắc là chàng ấy không đến đâu, tiểu thư nhà em không thể đợi cả đêm được. Buồn ngủ quá rồi, mau đi đi! Đợi ta xong việc, em cũng nghỉ sớm đi, không cần phải canh ở đây đâu.”
Ta lại thò nửa người ra, lấy tay đẩy Hoan Nhi, thúc giục.
“Phu nhân! Người thật là!”
Hoan Nhi giậm chân, hậm hực chạy đi.
Ta vừa ngủ không bao lâu, Trịnh Cẩm Lăng đã đẩy cửa bước vào. Nhìn lên giường, thấy ta đã ngủ say.
Chàng bước đến bên giường, nhìn ta một cái rồi nhẹ nhàng nói: “Ngủ cũng thoải mái nhỉ.”
Tư thế ngủ của ta không phải là hoang dã, nhưng lại nằm ngay giữa giường.
“Ngủ ngon lành thật.”
Trịnh Cẩm Lăng thở dài, nhẹ nhàng lấy chiếc chăn mà ta đã gấp gọn để ở cuối giường, trải ra dưới đất. Nửa đêm đến sáng ta ngủ không yên, dưới đệm có nhiều hạt nhãn và táo đỏ khiến ta cảm thấy rất khó chịu.
Có chút bực mình, ta ngồi dậy chuẩn bị xuống giường.
“Cái gì vậy?”
“Sao chàng lại ngủ dưới đất? Có bị giẫm trúng không?”
Ta giật mình vội vàng xuống giường, quỳ lên chăn và vén áo của chàng lên.
Trịnh Cẩm Lăng giữ tay ta lại, không dùng sức, hỏi ngược lại: “Ta không sao, nàng bị làm sao vậy?”
“Dưới đệm có cái gì đó, nằm rất khó chịu nên ta không ngủ được.”
Ta đứng dậy, vén đệm lên cho chàng xem.
“Ta sẽ gọi người đến dọn dẹp.”
Nói xong, Trịnh Cẩm Lăng liền đứng lên đi giày và khoác áo ra ngoài.
Sau khi chàng đi, ta vẫn còn ngẩn ngơ, mặt nóng bừng. Ta vội nhặt chăn dưới đất, phủi sạch rồi ném lên giường, tự mình thay đồ, ngồi đợi chàng trở về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)