Truyền dịch xong, anh không nói thêm với tôi câu nào nữa.
Tống Phong Miên lại trở về dáng vẻ ít nói như trước. Chỉ khi tôi nói chuyện với anh, anh mới đáp lại.
Ra khỏi bệnh viện đã hơn mười giờ tối.
Tôi đá đá viên sỏi dưới chân, suy nghĩ xem có nên đến khách sạn thuê phòng hay không.
Nói thật, bây giờ tôi chỉ muốn về nhà, tiếp tục đối mặt với Chu Thư Từ nữa thì tôi phát ốm mất.
Bây giờ cô ta chắc đang muốn gặp anh lắm, dù sao thì chính cô ta là người đã phản bội tôi, cướp đi Tống Phong Miên - người cô yêu thương nhất.
Từng quen biết, đồng hành hơn hai mươi năm, cuối cùng lại trở thành kẻ thù oán hận lẫn nhau.
Tống Phong Miên phía sau lại đưa tay móc vào mũ áo hoodie của tôi, kéo nhẹ.
"Về nhà à?" Anh hỏi tôi.
Giọng nói của anh ấm áp, dễ nghe vô cùng.
Vẻ đẹp ấy pha lẫn chút ngại ngùng. Dù không phải là người coi trọng ngoại hình, nhưng trong khoảnh khắc ấy, nhịp tim tôi cũng bất giác loạn nhịp.
Tôi không chút do dự mà từ chối, mặc dù hiện tại tôi và anh đang trong mối quan hệ yêu đương trên danh nghĩa, nhưng lý do là gì thì cả hai đều hiểu rõ.
Giữa chúng tôi không có tình yêu. Chỉ là quân cờ để cả hai trả thù kẻ phản bội mà thôi.
Tống Phong Miên không ép buộc tôi, chỉ khẽ nhíu mày hỏi tôi: "Vậy tối nay em ở đâu?"
"Khách sạn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
U mê truyện
Hay
Hay