Không lâu sau, điện thoại của Tống Phong Miên vang lên. Không cần đoán cũng biết chắc chắn là Chu Thư Từ.
Tôi im lặng ngồi một bên tiếp tục nhìn chằm chằm vào mũi chân mình. Vì ngồi gần nên tôi nghe rõ mồn một tiếng khóc lóc thảm thiết ở đầu dây bên kia.
Chu Thư Từ liên tục cầu xin, liên tục xin lỗi. Cô ta nói: "Phong Miên, tha thứ cho em được không, tối hôm qua em uống say quá, là Dư Cương, Dư Cương ép buộc em!"
Cô ta còn nói: "Giang Ngư không có ghi âm, cô ta lừa anh đấy, đừng ở bên cô ta nữa, cầu xin anh, cầu xin anh..."
Nghe tiếng khóc của cô ta, tôi không nhịn được mà cười toe toét. Cười rồi lại khóc, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống sàn nhà sáng bóng.
Tôi đúng là mù quáng mà, chơi với loại người này hơn hai mươi năm!
Rất lâu sau, Tống Phong Miên mới lên tiếng, giọng nói mang theo sự kiềm nén khó tả, "Đừng khóc."
Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh, trêu chọc: "Sao vậy, anh đau lòng à!"
Anh mím chặt môi, im lặng vài giây mới đáp lại, "Xấu."
Haiz, tại sao Tống Phong Miên lại có thể đẹp trai đến nhường này chứ.
Nhưng mà, dù sao cũng chia tay rồi, xấu thì cứ xấu thôi, nói ra làm gì nữa!
Cảm giác đồng cảm với kẻ bị cắm sừng vừa mới nhen nhóm trong lòng tôi bỗng chốc tan biến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
A


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)