Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhật Ký Nuôi Vợ Của Vua Thây Ma Chương 4: Bị Bắt Làm Tù Binh, Toang Rồi 2

Cài Đặt

Chương 4: Bị Bắt Làm Tù Binh, Toang Rồi 2

Có lẽ đây là cách chết ít đau đớn nhất?

Anh không biết biến thành thây ma sẽ có bộ dạng gì, nhưng lại lo sẽ duy trì trạng thái này mãi, suy nghĩ hỗn độn, kẹt cứng, ngây ngô dại dột, rồi trong một khoảnh khắc nào đó ngắn ngủi hồi thần, phát hiện mình đang túm lấy một cánh tay mà gặm —

Tệ quá đi mất.

Đầu óc Bạch Kiêu mơ màng, ngồi dựa tường khẽ lắc lư đầu, miệng ngân nga bài hát, chờ đợi tiếng súng. Thây ma mà, đều phải bị súng bắn chết.

Nhưng tay anh không nhấc lên được, người cũng không nhúc nhích, cúi đầu xuống, anh phát hiện tay chân mình đã bị trói lại.

"Ưm..."

Bạch Kiêu trầm ngâm.

"@$#%......"

Chửi thề kiểu thây ma.

Bị một súng bắn chết cũng được, biến thành thây ma gây họa cho khu phố cũng được, bị trói lại là có ý gì? Nhỡ cái đồ thối tha lúc nãy bò tới gặm người nữa thì sao? Đối mặt với thây ma không nổ súng, lại còn chơi trò trói buộc.

Súc sinh mà.

Bạch Kiêu dựa tường, động cũng không động — thật sự đang biến thành thây ma rồi, bị trói lại mà không hề hay biết, điều này chứng tỏ phản ứng đang trở nên chậm chạp.

Anh chợt nghĩ, cơ thể thây ma là lạnh ngắt hay nóng hổi nhỉ? Sau khi biến dị hoàn toàn thì thân nhiệt có giảm xuống không? Suy nghĩ rối loạn, mơ mơ màng màng, mặt trời dường như đã xế bóng, không còn chói chang như lúc nãy nữa. Bạch Kiêu không biết mình đã ngồi bao lâu, cũng không biết ý thức có bị ngắt quãng hay không, có lẽ lần tỉnh lại tiếp theo sẽ thấy mình đang chảy nước miếng vồ người... không đúng, bị trói rồi, đáng lẽ là bị vồ mới phải. Mà thây ma thường không vồ đồng loại, thế thì cũng đỡ.

Bỗng nhiên Bạch Kiêu cảm thấy mình đang chuyển động, anh ngoẹo đầu mở mắt hí ra một khe nhỏ, cố gắng nhận diện, phát hiện người kia đã quay lại, còn nhét một thứ gì đó vào miệng anh, sau đó lôi anh đi.

Tiếp theo đều là lắc lư chao đảo, lắc đến mức anh hơi bực bội, cố gắng cựa quậy một chút, bên má chạm phải thứ gì đó lạnh lẽo, khiến anh cảm thấy một tia dễ chịu, bèn cố áp sát vào cái thứ kim loại lạnh lẽo không biết là gì đó. Không biết lắc lư bao lâu, giữa chừng hình như còn nghe thấy hai tiếng súng, Bạch Kiêu nheo mắt nhìn bầu trời, mặt trời đã xuống núi hẳn, sắc trời đang dần tối lại.

Anh cảm thấy mình như đang nằm trên một chiếc xe ba gác đạp chân, cảm giác này hơi quen thuộc, hình như từng trải qua... rất lâu rất lâu về trước, hồi nhỏ ở quê, chú đạp xe ba gác chở anh đi làm đồng, lúc nằm trên xe đi về cũng lắc lư như vậy, khi đó rất thích ý, rất thoải mái.

Đến khi xe dừng lại, trời đã tối hẳn.

Bạch Kiêu không biết xe đã đến đâu, chỉ nghe thấy tiếng sột soạt, sau đó có ánh lửa sáng lên, người dùng xe chở anh về cầm một cây nến đặt cách đó không xa, rồi cầm một cây gậy gỗ, khẽ chọc anh hai cái.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc