Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đập mạnh cho nó thêm mấy cái, Bạch Kiêu lùi lại vài bước, chống gậy xuống đất, anh không định dừng tay, chỉ là kiệt sức quá nhanh. Anh nhìn vết thương trên tay, vừa đỏ vừa sưng, tốc độ lây nhiễm vượt xa dự đoán của anh.
Tăng ca thức đêm làm phương án, công cốc cả rồi.
Khoảnh khắc này Bạch Kiêu nhớ đến chuyện thức đêm tăng ca, khổ tận cam lai, còn chưa nếm được vị ngọt thì đã sắp biến dị rồi.
"Trong ngân hàng mình còn hơn tám trăm nghìn tiền gửi."
Bạch Kiêu hoảng hốt nhớ tới một câu nói: Người chết rồi, tiền chưa tiêu hết.
Giây tiếp theo lại nhớ đến bản phương án đang làm dở.
Ký ức ngày càng hỗn loạn, giống như rất nhiều suy nghĩ bị cắt vụn nát bươm, rồi lại ghép vào nhau. Anh đưa tay trái không bị thương lên đặt lên trán, nóng hổi.
Sắp biến thành thây ma rồi.
Biến thành thây ma là trải nghiệm như thế nào?
Bạch Kiêu chỉ cảm thấy mình đang phát sốt, sốt đến mơ hồ, trong cơn mê cứ ngỡ như đang nằm mơ.
Ánh nắng trở nên không còn chói chang như thế, anh nghe thấy âm thanh khe khẽ, tưởng là con thây ma thối rữa kia bò tới, anh nắm chặt cây gậy trong tay, phản ứng chậm chạp một lúc mới nhận ra đó không phải tiếng bò trườn, mà giống như tiếng động nhỏ của máy móc nào đó.
Bạch Kiêu cố gắng mở mắt, khựng lại một lát, não bộ như đang xử lý hình ảnh mắt nhìn thấy, nhưng tốc độ xử lý quá chậm nên hơi quá tải, một lúc sau mới load xong.
Âm thanh đó phát ra từ một chiếc xe đạp, chiếc xe đạp đi tới từ con phố khác.
Bạch Kiêu ngẩn ngơ nhìn chiếc xe đạp đó. Mạt thế, thây ma, với cái phong cách này, lẽ ra phải là một chiếc xe mô tô gầm rú lao tới, rồi phóng vút đi mới đúng.
Có lẽ do ảnh hưởng của cơn sốt, cũng có thể là triệu chứng sau khi lây nhiễm, suy nghĩ của anh cứ giật cục từng đoạn. Khi xác nhận đó là một chiếc xe đạp thì xe đã dừng lại trước mặt từ lúc nào, một bóng người đứng ngược sáng, một cặp ống đen ngòm hiện ra trước mắt, là một cây súng kíp hai nòng, trông thô sơ mà hung hãn.
"@$#%#......"
Bạch Kiêu nghe thấy người trước mặt nói chuyện, chỉ là não bộ hơi quá tải, không hiểu lắm.
"Tôi cần hạ sốt..." Bạch Kiêu nói.
Nhưng anh phát hiện lưỡi mình hơi cứng, lời nói ra không rõ ràng.
Lọt vào tai người khác, chắc sẽ giống tiếng gầm gừ như con đồ thối tha kia chăng?
Khi ý thức được điều này, môi Bạch Kiêu mấp máy nhưng không phát ra tiếng, nuốt lại những lời muốn nói.
"Tôi cần hạ sốt." Bạch Kiêu nói lại lần nữa, cố gắng nhả chữ cho rõ.
Đối phương dường như đang quan sát anh.
"Hạ sốt." Bạch Kiêu nói.
"..."
"Thôi bỏ đi, cho tôi một phát súng đi."
Sống lưng Bạch Kiêu buông lỏng, cơ thể vừa cố ngồi thẳng lại dựa vào tường, cố mở mắt nhìn, cố gắng nhìn rõ dáng vẻ người trước mặt, rồi nhắm mắt lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








