*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Năm mới đã đến. Ánh nắng mặt trời mang lại cảm giác ấm áp trong mùa đông.
Quý Huyền mở hai mắt, nhìn ánh ban mai chiếu qua khe hở của rèm cửa một lúc rồi nhìn về phía bên kia giường. Tiêu Vũ đội chiếc mũ thỏ với đôi má ửng hồng, đôi mắt nhắm nghiền, lông mi dài rõ ràng và đôi môi căng mọng hồng hào.
Quý Du và Tiêu Nhược Quang ngủ bên cạnh cô, hai đứa nhỏ cũng nhắm mắt, khuôn mặt ngủ say của cả ba ngập tràn trong ánh mắt Quý Huyền, giờ phút này, sự thỏa mãn và thôi thúc trong lòng anh có lẽ gọi là hạnh phúc nhỉ!
Trên đời này sao có thể có ba khuôn mặt đang ngủ đáng yêu như vậy? Quý Huyền tham lam nhìn, chỉ nhìn ba mẹ con thôi là anh đã cảm thấy tràn đầy động lực, anh sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì ba khuôn mặt đang say ngủ này. Thật tuyệt vời khi có thể thấy những khuôn mặt này ngay khi mỗi sáng thức giấc.
Vì rèm chưa được kéo ra nên căn phòng hơi tối, ba mẹ con Tiêu Vũ vẫn còn đang thiu thiu ngủ. Quý Huyền nhẹ nhàng duỗi tay lấy điện thoại trên đầu giường, nhắn tin cho ông nội Quý: 【Lát nữa chúng cháu sẽ xuống, ông đừng lên gọi, mấy đứa nhỏ còn ngủ.】
Quý Huyền không nghĩ phá hư vẻ đẹp hạnh phúc và hy vọng hiện tại. Anh biết, sau ngày hôm nay, bọn họ sẽ cuộc sống riêng, mà anh thì qua buổi sáng hôm nay, càng thêm quyết tâm kéo dài những buổi sáng như vậy.
"Chào buổi sáng."
Âm thanh hơi khàn khàn của Tiêu Vũ cắt ngang suy nghĩ của Quý Huyền, anh quay đầu nhìn lại, Tiêu Vũ đang dụi đôi mắt, miệng vẫn không quên chào hỏi. Hai đứa nhỏ nghe được tiếng của Tiêu Vũ thì cũng bắt đầu thức giấc.
Một ngày mới bắt đầu, Quý Huyền nhìn ba con thỏ trước mắt ngồi dậy. Ba con thỏ moe moe ngơ ngác ngồi trên chiếc giường lớn, rồi vươn người, dụi mắt, Quý Huyền cảm thấy thanh máu của mình đã manh hóa. A A A, anh nuôi một đàn thỏ!
Ông nội Quý đưa túi văn kiện bên cạnh cho Tiêu Nhược Quang, nói: "Đây là lì xì của cháu."
Tiêu Nhược Quang lần đầu nhận được bao lì xì lớn như vậy nên rất ngạc nhiên, tuy nhóc không biết đó là gì nhưng vẫn lớn tiếng nói: "Cháu cảm ơn ông cố, cảm ơn bà cố ạ."
Quý Du nhìn phong thư trên tay Tiêu Nhược Quang, sau đó nói: "Của cháu đâu ạ?"
Ông nội Quý liền đưa cho cô bé một cái bao lì xì đỏ, một bao lì xì đúng nghĩa.
Quý Du nhận bao lì xì, nhíu mày, hỏi: "Sao bao lì xì của cháu lại khác với em vậy ạ? Cháu cũng muốn giống em trai cơ."
Tất Dịch Lộ đang ngồi bắt chéo chân trên ghế sofa, nói: "Tại em nó là con trai." Có thể thấy cô ta đã bị ảnh hưởng bởi tư tưởng của bà nội Tất sâu như thế nào.
Nhưng mà, những lời này của Tất Dịch Lộ không chỉ đắc tội Quý Huyền, nhất thời, ông bà nội Quý với Quý Thục Mẫn đều nhìn cô ta với ánh mắt lạnh lùng.
Quý Huyền trừng mắt với Tất Dịch Lộ, lạnh giọng nói: "Mày dám nói thêm câu nào nữa đi."
Bà nội Quý cũng trừng mắt với cô ta: "Tất Dịch Lộ, cháu còn nói mấy lời châm ngòi quan hệ chị em nữa thì từ nay đừng có tới thủ đô."
Quý Du nghe mấy lời Tất Dịch Lộ, quay sang hỏi Tiêu Vũ: "Mẹ, cô họ có ý gì vậy ạ?"
Tiêu Vũ cũng nhíu mày trừng Tất Dịch Lộ, một câu này thôi có thể làm chị em phản bội. Mặc dù bây giờ chúng vẫn còn nhỏ, nhưng cũng may là vì chúng vẫn còn nhỏ.
Quý Huyền nhìn Quý Du mở miệng nói: "Con đừng để ý cô họ nói gì, con là con của cha, cả con lẫn em trai con đều là người thừa kế của cha."
Quý Du không ngốc, những lời này Quý Huyền đã giúp cho cô nhóc hiểu ý của Tất Dịch Lộ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


