Vì tiếng đàn của Trương Băng Vũ quá tệ nên mọi người trong phòng khách đều im lặng.
Chỉ có Trương Thiên Vũ đang ngồi ở ghế sofa bắt chéo chân nói với vẻ mặt cười nhạo: "Hứ, không ai biết thưởng thức gì cả."
Quý Huyền nhìn anh ta với ánh mắt "khó mà thốt nên lời", bảo: "Cũng phiền anh nói ra lời khen."
Trương Thiên Vũ: "....." Nếu không thì sao? Đó là em gái tôi đó! Phải cổ vũ chứ! Hứ, em gái ai thì người đó thương.
Hai anh em Trương Băng Vũ với Trương Thiên Vũ ở lại Quý gia ăn cơm tối, sau đó Trương Băng Vũ rủ Tiêu Vũ cùng cô ấy tới chỗ tổ chức vòng sơ khảo rồi hai anh em mới đi về.
Hôm nay là đêm giao thừa, Quý Huyền cho thím Khổng và những người giúp việc khác trong nhà nghỉ phép, rồi hẹn trước đầu bếp của một khách sạn 5 sao.
Cả nhà Quý Trọng Vi ít khi trở lại thủ đô, một phần vì công ty sẽ bận rộn hơn vào dịp Tết, một phần vì bà nội Tất không muốn cháu trai cháu gái đến nhà thông gia ăn Tết.
Vì vậy, đây là dịp ăn Tết ở thủ đô hiếm hoi của cả nhà Quý Trọng Vi, cho nên bà nội Quý mới gọi cả nhà tập hợp về, dù sao cũng không biết lần tụ họp tiếp theo là bao giờ.
Mấy người trẻ thì ôm di động chơi hệ cúi đầu, Tiêu Vũ cùng hai con chơi cờ ngũ hành, Quý Huyền thì cùng vợ chồng Quý Thục Mẫn trao đổi vấn đề, bầu không khí ở phòng khách rất náo nhiệt.
Bà nội Quý đương nhiên rất thích bầu không khí này, trên mặt bà là nụ cười hiếm thấy.
Đầu bếp đã tới từ giữa trưa để chuẩn bị, còn mang theo hai phụ bếp. Sau khi chào hỏi khách hàng liền đi vào phòng bếp bắt đầu chặt rửa nấu nướng.
Tiêu Vũ có hứng thú học nấu ăn, bèn lon ton đi vào bếp bái sư học nghệ. Người đầu bếp không hề thấy phiền, thậm chí còn giảng đáp thắc mắc cho cô.
Tiêu Vũ học được không ít mẹo rồi thì tung tăng đi ra ngoài, đi tới trước mặt cửa sổ sát đất, vươn cái eo lười, sau đó vỗ vào mặt thật mạnh. Tiêu Vũ quay đầu nói với Quý Huyền: "Quý Huyền, em đánh đàn cho anh nghe nhé!"
Quý Huyền ngạc nhiên, hỏi: "Đàn piano sao?" Từ lúc mọi người tới đây, Tiêu Vũ đã không đánh đàn mấy hôm rồi.
"Ừ, em sắp thi đấu rồi, hiện tại cũng không biết mình đàn ra sao, nói cách khác là em không biết nghe tiếng đàn cảm thấy như thế nào. Người biểu diễn dễ bị phiêu theo âm nhạc và đánh mất bản thân, khi đó họ sẽ không có phương hướng mục đích gì. Trong tình huống đó, nếu người chơi đàn không phát hiện và sửa đúng, khán giả sẽ không thể theo kịp logic của âm nhạc, bởi vậy họ chỉ có thể "nhắm lại" đôi tai, dừng việc chủ động lắng nghe." Tiêu Vũ đi tới đàn piano giải thích.
Quý Huyền không biết nhiều về piano, nhưng anh biết rằng khi khán giả không muốn nghe, điều đó có nghĩa là người chơi đã thất bại.
Cuộc thi piano Âu - Mỹ yêu cầu thí sinh tự chọn 2 bản nhạc, vòng sơ khảo sẽ đàn một bài. Người biểu diễn có thể tự chọn bản nhạc, đương nhiên thì tốt nhất là nên chọn bài "tủ" của mình. Tuy nhiên, cuộc thi piano Âu - Mỹ là một cuộc thi piano lớn, được người chơi trong nước quan tâm đến. Hơn nữa đây là cuộc thi mang tính quốc gia, các thí sinh khắp mọi miền đất nước tụ về, mọi người sẽ chọn những bài "tủ" của bản thân, ai cũng có sở trường riêng.
Như vậy, chọn một bản nhạc để có thể bộc lộ hết khả năng là chuyện rất quan trọng.
Tiêu Vũ cuối cùng đã chọn bản nhạc《 Tiếng thở dài 》* của Liszt, đây là một bản nhạc piano rất khó để diễn tả hết cảm xúc của nó.
*Tên gốc là Un Sospiro (A Sign), bản nhạc được sử dụng khá nhiều trong phim và truyền hình.
《 Tiếng thở dài 》 có yêu cầu rất cao về độ chính xác trong việc chạm phím đàn và khả năng cảm âm. Những người không chuyên hoặc mới bắt đầu sẽ thấy bản nhạc này không khó như người ta nói, nhưng không phải chơi được hết cả bản nhạc là thành công.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


