*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Ấy......Cây đàn đó, quá đắt."
Quý Huyền hỏi: "Vậy nó có tốt không?"
"Nói sao nhỉ, tốt thì tốt, dù gì Besson* và Stein luôn nằm trong top 4 hãng đàn tốt nhất trên thế giới, nhưng Stein không phải là hãng tốt nhất, giá lại quá chát." Tiêu Vũ đáp
"Mua." Quý Huyền không do dự nói " Tiền kiếm được mà không xài thì tất cả chỉ là giấy vụn."
( Tiền nhiều để làm gì? - Mua đồ!)
Tiêu Vũ gật đầu: "Tiền kiếm được thì phải xài, cái này em vỗ tay đồng ý! Tuy nhiên, anh mua được còn em nhìn thấy giá đã xỉu rồi!"
"Em không cần trả tiền." Quý Huyền nói vẻ đương nhiên.
" Xin lỗi, không làm gì mà lấy tiền của anh tiêu thì xấu hổ lắm."
Quý Huyền thắc mắc nói: " Tiền này vốn dĩ là của em*, với lại em là mẹ của hai đứa con, em có thể xem như đó là quà của hai đứa nó tặng em cũng được, đúng không Tiểu Du?"
( Bản cv ghi là: "Nơi này vốn dĩ liền có phải cho ngươi tiền.", tui không hiểu, cần cao nhân giúp.)
" Đúng vậy ạ! Mẹ ơi, đây là quà Tiểu Du tặng mẹ. Mẹ cứ chọn cây đàn mẹ thích đi, Tiểu Du sẽ mua cho mẹ." Qúy Du vô cùng bình tĩnh khi nói câu này.
Tiêu Vũ đang muốn nói hai câu, ủa, mà thấy nó sai sai chỗ nào! Cô liền hỏi con gái: "Con có bao nhiêu tiền thế?"
Quý Du cúi đầu bẻ ngón tay tính toán, tính một hồi rồi nói: " Hình như 200? Hay 300 nhỉ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)