*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bà chủ cửa hàng bán đàn Piano Phú Tuệ là một nghệ sĩ piano có tiếng tăm. Cô ấy từ nhỏ đã có đam mê cháy bỏng với cây đàn 88 phím này, mỗi ngày đều luyện tập, luyện đến đầu ngón tay nóng cả lên.
Tiếc thay, nếu muốn nhờ nỗ lực không ngừng để trở thành hạc trong đàn gà thì phải có tiền đề là mọi người phải bình đẳng với nhau. Nhưng đối với bất cứ ngành nghề nào, đều có những con người có một thứ gọi là: Thiên phú dị bẩm! Những người này luôn làm bạn ghen tị, đồng thời cũng làm bạn nhận ra khoảng cách giữa thiên tài và người thường nó rộng đến cỡ nào!
Sự nỗ lực của Phú Tuệ không vô nghĩa, lúc 17 tuổi cô ấy đã đạt được cấp 10 của nghệ sĩ piano nghiệp dư, đến năm 22 tuổi thì bước chân vào giới chuyên nghiệp, từ đó bắt đầu con đường sự nghiệp kéo dài 13 năm.
Vào năm 35 tuổi, cô ấy làm giám khảo kì thi piano quốc tế tổ chức tại Đức với tư cách là một bậc thầy piano. Khi đó, cô ấy vẫn là một nghệ sĩ piano kiêu ngạo, trong lúc làm giám khảo, cô ấy gặp được một thanh niên còn kiêu ngạo hơn cả cô ấy.
Cậu thanh niên mới chỉ 15 tuổi, đối với giới piano mà nói thì tuổi 15 là tuổi đang trong giai đoạn luyện tập. Nhưng cậu bé đó tựa như sứ giả của piano được Thượng Đế chọn, cậu có sự hiểu biết sâu rộng hơn cả giám khảo về piano.
Thậm chí năng lực đánh đàn của cậu còn mạnh đến mức làm cho Phú Tuệ đã đồng hành với piano hơn 30 năm ngỡ ngàng.
Nhưng cậu thanh niên kiêu căng này cũng làm cô ấy tức điên lên, cô ấy chỉ thuận miệng nhắc nhở cậu ta hai câu, thế mà cậu ta lại tức giận, chỉ vào cô ấy phản bác lại, nhưng vì cô ấy không hiểu cậu thanh niên đó nói gì. Cho nên, hai người họ đã tổ chức một trận so tài.
Thật ra thì với 30 năm kinh nghiệm về piano thì trận đấu này giống như Phú Tuệ đang bắt nạt cậu thanh niên đó vậy. Bởi vì, cô ấy có lợi thế về kinh nghiệm cũng như thời gian luyện tập lâu dài. Mà khác biệt lớn nhất giữa hai người là, cô ấy đã luyện tập piano từ lâu, đối với bản nhạc dùng để thi đấu đã có lý giải riêng của bản thân.
Tuy phần thi đấu của cô ấy rất tốt nhưng cậu thanh niên ấy lại dùng kỹ thuật nghiền nát cô ấy. Cậu ta chỉ cần 1 phút 10s để hoàn thành bài 《 Chuyến bay của chú ong vàng 》* là tác phẩm nổi tiếng của một nhà soạn nhạc người Nga và là một bài đàn khó trong các bài đàn piano.
* Tên gốc:The Flight of the Bumblebee - Nikolai Rimsky Korsakov.Bài này giai điệu nhanh, bản gốc tầm 3 phút rưỡi mà cậu thanh niên chỉ hơn 1 phút đã đánh xong thì ghê đấy.
Phú Tuệ không phải chịu đả kích mà rút khỏi giới piano mà qua trận đấu này, cô ấy đã nhận ra rằng, cầm kỹ của mình bắt đầu bước vào giai đoạn chuyển biến siêu chậm, thậm chí là không thể tiến xa hơn. Nên cô ấy muốn trở về bản tâm*, vì vậy cô ấy đã từ chức, trở về nước và mở cửa hàng bán đàn piano này.
*Bản tâm(本心) có nghĩa là muốn trở về ban đầu,muốn loại bỏ toàn bộ suy nghĩ ham muốn những nhận định riêng của bản thân, chỉ nghĩ về những điều tốt đẹp bẩm sinh.
Cửa hàng piano của cô ấy không chỉ để bán đàn mà còn để mọi người đến đây đánh đàn miễn phí.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)