Tiêu Vũ chọn mãi, cuối cùng lựa được một chiếc váy trắng liền thân, bởi vì xung quang không có ai nên Tiêu Vũ không còn giả bộ mà đứng lên cố gắng bước đi. Tuy nhiên, để tránh những phiền toái không cần thiết, cô vẫn dùng nạng trước mặt chị Vương còn đối với cha con Qúy Huyền thì cô vẫn ngồi xe lăn.
Chị Vương biết rằng, Tiêu Vũ không phải muốn lừa gạt ai mà căn bản cô lười nói thôi.
Nhưng bởi vì hôm nay là sinh nhật của Qúy Du cho nên Tiêu Vũ quyết định sẽ thể hiện chính mình, không chơi với cái xe lăn nữa.
Thế nên, khi Qúy Du tỉnh dậy trong tiếng gọi dịu dàng của Tiêu Vũ, mở mắt ra liền thấy người mẹ xinh đẹp nhất thế gian của cô bé đang ngồi ở mép giường, đối với mình cười dịu dàng.
"Tiểu Du, dậy đi con, các bạn sắp tới chơi rồi đấy."
Quý Du nhìn Tiêu Vũ, dụi mắt, nũng nịu gọi: "Mẹ ơi."
Tiêu Vũ lấy quải trượng đặt ở đuôi giường, sau đó đứng dậy nói: "Con yêu, mau rời giường đi con! Mẹ sẽ sang kia gọi em trai."
Qúy Du chưa phát hiện điểm kì quái, chỉ ngoan ngoãn gật đầu, chỉ đến khi thấy mẹ mình đi ra khỏi phòng, Qúy Du đưa đầu chui ra khỏi chăn, sau đó đứng hình mất 5 giây...
"Mẹ, mẹ ơi ~!!!" Qúy Du bị Tiêu Vũ dọa sợ, ngồi trên giường gào lên.
Phòng của Qúy Huyền ở bên cạnh phòng Qúy Du và bản thân anh từng là một người lính, nghe được tiếng gào của Qúy Du vội bật dậy. Áo không thèm mặc vội chạy ra ngoài.
Ngay sau đó liền đụng vào Tiêu Vũ mới mở cửa ra.
Qúy Huyền chỉ cảm thấy có cái gì đó mềm mại màu trắng đâm vào mình. Anh theo phản xạ duỗi tay ôm lấy, khi nhìn kĩ thì hỏi một cách nghi hoặc: " Tiêu Vũ?"
Lúc này, Tiêu Vũ chỉ thấy cái trán mình đau ê ẩm, rồi mới nhận ra mình đã đụng vào cơ bắp cứng cỏi của Qúy Huyền.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


