Tiêu Nhược Quang chớp mắt nhìn Qúy Yến đang mỉm cười,nghiêng đầu chấm hỏi.
Qúy Du cũng nhìn Qúy Yến rồi quay đầu đi không thèm để ý ông chú của mình nữa mà chạy vào phòng bếp tìm Khổng Ngọc Tình.
Khổng Ngọc Tình ở trong phòng bếp nghe cậu chủ bị ói, kinh hãi đặt lồng hấp xuống chạy ra. Kết quả là thấy Qúy Huyền đang cầm khăn giấy lau bàn, anh nhìn bà rồi nói: "Không có gì đâu, thím cứ đi làm việc của mình đi."
Khổng Ngọc Tình liền quay đầu nhìn cha mẹ Qúy hỏi: "Mọi người có muốn ăn gì không ạ?"
Cha Qúy lắc đầu, Khổng Ngọc Tình liền nói: "Để tôi nói lão Trịnh làm nhiều đồ ăn một chút, mọi người cứ thong thả."
Khổng Ngọc Tình nói xong thì xoay người đi vào, Tiêu Nhược Quang thì đã chạy đến bên ông nội Qúy hỏi: "Ông cố, họ chính là bé cưng của ông đúng không ạ? Giống như cháu là bé cưng của cha cháu vậy."
Ông nội Qúy cười to nói: "Đúng vậy!"
Cha Qúy giật giật khóe miệng, đứng dậy chào hỏi: "Cha, cha đã về rồi."
Ông nội Qúy trừng ông ta một cái rồi nói: "Không có mắt à?"
Cha Qúy chỉ có thể khóa mồm lại, dù sao từ khi ông ta suýt làm cho công ty phá sản, cha chẳng còn thích ông ta nữa.
Cha Qúy nháy mắt với Qúy Yến, Qúy Yến lập tức đứng lên nói: " Ông nội, ông xem ai tới thăm ông này."
Ông nội Qúy thấy Qúy Yến liền tươi cười nói: "Yến Bảo nhà ta tới."
Qúy Yến: ".... Đừng gọi cháu bằng cái nhũ danh được không. Cháu lớn như thế này rồi mà..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)