"Con đồng ý cô ta không phải người đàng hoàng." Mộc Nhiên cũng khó mà tưởng tượng một cô gái cướp bạn trai của người khác là người tốt được.
Kẻ thứ ba đáng bị khinh bỉ.
"Con gái, hay là con đừng làm công việc này nữa? Con thích hoa đúng không? Bố đầu tư cho con, mở một cửa hàng hoa được không? Vẫn hơn làm nhân viên quèn nhiều, dù sao cũng có thể tự mình làm chủ." Trước đây ông ấy vẫn cảm thấy con gái làm việc ở công ty lớn, lương cao lại ổn định, rất tốt, giờ bị Đinh Khải kích thích, cũng không cầu gì ổn định nữa.
"Bố, con thấy bây giờ rất tốt, công việc thuận lợi, gần nhà, lương lại cao. Hơn nữa, bây giờ có nhiều tiệm hoa như vậy, cạnh tranh rất lớn. Con không muốn vất vả như thế." Mộc Nhiên thực sự không có chút chí tiến thủ nào.
"Thôi bỏ đi bố mẹ, con ăn xong rồi, tối hôm qua đi mua sắm với Lý Oa đến hơn 10 giờ, về nhà lại dọn dẹp phòng đến 3 giờ sáng, mệt chết con rồi, con đi ngủ bù đây. Hai người cứ tự nhiên." Mộc Nhiên ăn vội mấy miếng cháo rồi chạy về phòng. Phiền phức chết đi được.
Về đến phòng ngủ, khóa cửa lại.
Mộc Nhiên không thực sự quay lại giường ngủ bù, mà đi xem hộp trang điểm.
"Bạn là ai?" Vẫn là mấy chữ đó. Nhưng không phải chữ viết của Mộc Nhiên, tờ giấy rõ ràng được xé từ một tờ giấy nguyên vẹn.
Má ơi, thật sự có thể trả lời!
Hôm qua Mộc Nhiên cũng mơ màng nhớ đến cuốn nhật ký có thể đối thoại với Harry trong Harry Potter và căn phòng bí mật, tiện tay viết một tờ giấy thử xem sao, không ngờ lại thành công.
"Bạn là phù thủy à?" Không trách được Mộc Nhiên nghĩ nhiều, chiếc hộp trang điểm này thực sự rất kỳ lạ.
"Bạn là người hả?" Lần này, Mộc Nhiên không đợi lâu, vài phút sau mở hộp trang điểm ra, đã có tờ giấy mới. Vậy là, đầu bên kia đang online?
"Tôi là người." Mộc Nhiên trả lời.
"Tôi đang đi học, không phải phù thủy." Đầu bên kia cũng có thư trả lời.
"Bạn không phải là hộp trang điểm à?" Mộc Nhiên tiếp tục hỏi.
"Bạn cũng đang đi học à?" Đầu bên kia cũng rất nhiệt tình.
"Tôi đi làm rồi. Bạn là trai hay gái vậy?" Đang đi học, chắc chắn nhỏ tuổi hơn cô, làm quen trước không sai được.
"Tôi không phải hộp trang điểm..." Mộc Nhiên nhìn thấy sự bất lực từ dấu ba chấm. Haha.
"..." Mộc Nhiên không bỏ thêm giấy vào nữa, cảm thấy hơi rối. Đợi một lúc, đầu bên kia lại gửi thêm một dấu ba chấm, không muốn tiết lộ thân phận à?
"Xin hỏi, có thể trả lại đồng hồ cho tôi không? Cái đồng hồ đó rất quan trọng với tôi. Hoặc là, tôi bồi thường cho bạn một chút?" Cuối cùng Mộc Nhiên cũng nói vào trọng điểm.
"Đồng hồ là của bạn à? Tôi còn tưởng là hộp trang điểm dựa vào số tiền tôi bỏ vào mà đưa cho tôi chứ! Vậy bạn trả lại tiền cho tôi đi?" Mộc Nhiên mở hộp trang điểm ra lần nữa, đồng hồ đã nằm trên tờ giấy, xem ra đầu bên kia cũng dễ nói chuyện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
