"Cho nên, hộp trang điểm này được sản xuất trong khoảng thời gian từ năm 1987 đến năm 2018 à? Nếu không thì sao lại dùng loại tiền này để mua đồng hồ và son chứ?" Mộc Nhiên lẩm bẩm.
"Bạn là ai?" Nhìn đồng hồ, đã gần 3 giờ sáng rồi, Mộc Nhiên nghĩ ngợi, viết mấy chữ vào giấy nhớ rồi bỏ vào hộp trang điểm, sau đó đi ngủ, xem ngày mai có hồi âm không.
Mệt chết rồi, thực sự không còn sức để nghịch nữa.
"Cốc... Cốc... Cốc..."
"Ai đấy?" Mộc Nhiên cảm giác như mình vừa mới ngủ được vài phút thì đã có người gõ cửa, mơ màng cầm điện thoại lên xem, mới 7 giờ sáng.
Vừa định nói, thứ bảy mà, làm cái gì vậy.
Đột nhiên nhận ra, tiếng gõ cửa là ở phòng ngủ...
"Ai thế?" Mộc Nhiên vừa run rẩy hỏi, vừa tìm kiếm khắp phòng, suy nghĩ xem thứ gì thuận tay, có thể làm vũ khí.
"Nhiên Nhiên, dậy chưa? Mẹ đây." Giọng mẹ cô ở ngoài cửa vọng vào.
"Phù..." Mộc Nhiên thở phào nhẹ nhõm, cả người ngã xuống giường, suýt nữa bị mẹ dọa chết.
"Bố mẹ? Sao hai người lại đến đây?" Ra khỏi phòng, không chỉ có mẹ cô đến mà bố cô cũng đã bày sẵn bữa sáng mới mua về trên bàn ăn.
"Con và bạn trai lại chia tay rồi, sao bố mẹ không đến cho được?" Mẹ cô vừa đặt bánh bột ngô mới nướng lên bàn, vừa cởi tạp dề, vừa nói.
"Đây đâu phải lần đầu chia tay, hai người căng thẳng như vậy làm gì? Bây giờ mới sáng sớm mà? Hai người bắt đầu xuất phát từ khi nào thế?" Nhà Mộc Nhiên ở ngoại thành, cách thành phố hơn trăm cây số, từ nhà đến chỗ cô lái xe mất hơn hai tiếng, còn chưa kể tắc đường.
"Nói đi, lần này có chuyện gì? Trước đó con nói Đinh Khải này rất quan tâm đến con cơ mà?" Ông ấy vẫn phải nắm rõ tình hình, con gái mình không thể bị người ta bắt nạt được.
"Anh ta quen một cô gái ở phòng thư ký của tổng giám đốc công ty chúng con, ý anh ta là, nghe cô gái đó nói con không có hy vọng thăng tiến, cả đời chắc chỉ làm nhân viên quèn thôi. Cảm thấy con không giúp được gì trong việc anh ta muốn nhảy việc sang công ty chúng con, sau này mua nhà nuôi con cái gì đó chắc chắn đều phải dựa vào anh ta, cảm thấy áp lực quá lớn." Mộc Nhiên nhớ lại nội dung cuộc điện thoại với Đinh Khải hôm trước, kể lại đơn giản cho bố mẹ nghe.
"Vậy bạn gái mới của cậu ta là cô gái ở phòng thư ký đó à?" Mẹ cô rất nhạy bén.
"Vâng."
"Thư ký của tổng giám đốc quả thực có tiếng nói hơn nhân viên phòng nhỏ." Bố cô tìm ra trọng điểm.
"Nói gì vậy?" Mẹ trừng mắt nhìn bố.
"Em xem phim truyền hình thấy, thư ký bên cạnh tổng giám đốc, không phải đều là cái dạng như vậy. Đinh Khải đồng ý làm con rùa rụt cổ sống hết phần đời còn lại à?" Ánh mắt mẹ cô sáng quắc, tuy lời nói thô lỗ nhưng ý tứ rất rõ ràng.
"Khụ... Khụ... Khụ..." Bố cô bị sặc.
"Mẹ, mẹ nghĩ gì vậy. Cô gái đó chỉ là một thư ký bình thường trong phòng thư ký, người ta là nhân viên chính thức, không có những chuyện đó đâu." Mộc Nhiên cũng bị câu nói táo bạo của mẹ làm cho sặc.
"Có hay không, con biết được à? Dù sao mẹ vừa nghe đã thấy cô gái đó không phải người đàng hoàng." Mẹ cô đã có thành kiến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
