Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhân Thiết Bình Hoa Không Thể Sập Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Tác giả: Hòa Lý

“Đã 50 phút.”

Quản gia nhắc nhở:

“Còn mười lăm vòng. Theo kế hoạch thì tiểu chủ nhân sẽ hoàn thành trong vòng 40 phút nữa.”

Thời Yên chỉ khẽ “ừ” một tiếng, đảo mắt nhìn quanh sân huấn luyện.

Ngoại trừ những người đã chạy xong đang tụ tập chế giễu đám chuyên ngành cơ giáp, trên sân giờ chỉ còn lại vài người gắng gượng. Tính cả cô, chỉ còn năm người.

Người chạy đầu tiên là một nam sinh cao ráo tóc nâu, chạy theo phía sau là một nam sinh khác, hình như là tuỳ tùng, từ lúc xuất phát chạy bộ đã theo đưa nước, bóp vai cho.

Kế tiếp là Nam Hi, khuôn mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập. Sau nữa là chính Thời Yên.

Khiến cô bất ngờ nhất lại là cậu nam sinh gầy gò thấp bé lúc trước — vậy mà hắn vẫn kiên trì. Chạy cuối cùng, dù bước chân đã lảo đảo, như chỉ chực ngã xuống bất cứ lúc nào, hắn vẫn chưa bỏ cuộc.

Nam Hi chậm nhịp lại để chờ Thời Yên, vừa thở hổn hển vừa hỏi:

“Thời Yên… tại sao cậu… không… không đổ mồ hôi vậy?”

Thời Yên bình thản đáp:

“Tôi bẩm sinh không ra mồ hôi.”

Nam Hi ngây ngốc tin ngay, gật gật đầu, lại hỏi:

“Vậy… sao cậu cũng… chẳng thấy thở dốc?”

Thời Yên lẳng lặng sờ lên “lương tâm” vốn không tồn tại, tiếp tục bịa:

“Bởi vì thể lực của tôi tuy chỉ cấp C+, nhưng sinh ra đã có dung lượng phổi cao hơn người thường.”

Nam Hi bừng tỉnh:

“À, thì ra vậy. Vậy chúng ta… cùng chạy nhé.”

Thời Yên nhìn cô nàng ngốc bạch ngọt này, ánh mắt dịu lại, gật đầu:

“Được.”

Trong lòng, Thời Yên đã tính toán xong. Với tốc độ hiện tại, chắc chắn cô không đạt chuẩn, nhưng như thế lại càng giữ vững được lớp vỏ “yếu ớt”. Sau này điểm số có kém cũng chẳng ai nghi ngờ. Chỉ cần những kỳ khảo thí khác gỡ gạc một chút, duy trì trung bình ở mức 60 là vừa đẹp.

Đang suy nghĩ thì nam sinh tóc nâu đã vượt qua họ cả một vòng. Từ phía sau hắn hằn học chế nhạo chàng trai gầy yếu kia:

“Em trai thân mếm của tôi, mày đúng là phế vật từ đầu đến cuối.”

“Mày nói thử xem, mày có điểm nào so được với tao?”

Nam sinh tóc nâu cười nhạo, giọng khinh miệt:

“Phụ hoàng chán ghét mày và mẹ mày cũng có lý do. Mày chẳng khác gì một con chó hoang bị bỏ rơi.”

Tên tùy tùng cũng hùa theo:

“Đế quốc này không có chỗ cho loại như mày. Mau cút đi làm hải tặc cho rồi!”

Thời Yên nhíu mày.

Cô định quay đầu lại, nhưng Nam Hi đã vội giữ tay, thì thầm:

“Đừng xen vào. Chuyện mâu thuẫn giữa Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử… không phải thứ chúng ta có thể nhúng tay, chuyện đấu đá hoàng thất….”

Câu sau cô nàng nuốt lại, song Thời Yên đã hiểu ý.

Tinh tế Liên Bang, còn gọi là Tinh tế Liên Bang Vinh Quang Đế quốc. Trước khi Trùng tộc xâm lấn, hoàng thất nắm quyền hàng trăm năm. Đến khi chiến tranh với trùng tộc, Liên Bang Quân dần dần nắm giữ quyền lực to lớn, địa vị ngang nhau với hoàng thất, còn Viện Khoa học Liên Bang thì luôn giữ nguyên tắc bảo trì trung lập.

Trong hoàn cảnh như thế, khoảng một trăm năm trước, khi Liên Bang Quân đánh bại Trùng tộc và dẹp yên phản loạn, họ bắt đầu áp chế hoàng thất. Hai bên giằng co mãi không phân thắng bại, cuối cùng đều nhượng bộ một bước: Vinh Quang Đế Quốc đổi tên thành “Tinh tế Liên Bang Vinh Quang Đế quốc”. Hoàng thất vẫn giữ quyền lực, nhưng chế độ dân chủ cũng phát triển nhanh chóng.

Đến nay, phần lớn người dân quen gọi ngắn gọn là “Liên Bang”. Chỉ những kẻ bảo hoàng cực đoan mới khăng khăng dùng từ “Đế quốc”.

Như vậy, nam sinh tóc nâu kia chính là Lucas, con trai trưởng của đương kim Hoàng đế. Người hắn sỉ nhục — nam sinh tóc vàng — hẳn là Ocasie, con trai thứ hai.

Hai người là anh em cùng cha khác mẹ.

Món nợ nần giữa hai người khá là rắc rối. Nếu giải thích đơn giản thì là bắt nguồn từ việc đương kim Hoàng đế có tình nhân trước khi cưới Hoàng hậu. Người tình đó sinh ra Lucas. Hoàng hậu, dù biết rõ tình huống đó, vẫn cắn răng gả vào hoàng thất, sinh Ocasie xong thì sớm qua đời.

Hoàng hậu vốn là con gái cựu Thượng tướng Liên Bang Quân, thế lực phía sau cực mạnh — cũng chính là điều khiến Hoàng đế căm ghét. Không một vị vua nào chịu được cảnh nhà vợ uy hiếp địa vị của mình, huống hồ giữa hai gia tộc vốn là kẻ thù truyền kiếp.

Sau khi Hoàng hậu mất, Hoàng đế đường hoàng đón tình nhân vào cung, phong làm tân Hoàng hậu, lại thừa nhận Lucas thân phận Đại hoàng tử. Nỗi bất bình đối với Hoàng hậu cũng đổ dồn lên người Ocasie. Lucas từ đó chưa từng xem vị em trai này ra gì, thậm chí còn công khai khinh miệt — dưới sự ngầm cho phép của Hoàng đế.

Phía sau vang lên một tiếng kinh hô, Thời Yên không nhịn được quay đầu nhìn lại.

Ocasie bị tên tùy tùng của Lucas xô ngã xuống nền sân. Mặc đồng phục mùa hè là quần ngắn, đầu gối hắn lập tức bị cọ rách, máu tươi chảy ròng ròng.

Cậu ta đau đớn kêu lên, lảo đảo muốn đứng dậy. Nhưng tên tùy tùng lại cười hì hì, cố tình va thêm một cú, giễu cợt:

“Ôi, xin lỗi nha, không cẩn thận đụng phải. Cậu còn chạy nổi không? Chắc là không rồi nhỉ. Thế thì điểm 0 nhé!”

Lucas cúi mắt nhìn xuống Ocasie một cái, giọng lạnh nhạt như ban phát ân huệ:

“Chỉ cần mày thề từ bỏ thân phận hoàng tử, vĩnh viễn không quay về hoàng cung, tao có lẽ sẽ cân nhắc kéo mày đến đích.”

Ocasie nghiến răng:

“Không đời nào.”

Lucas hừ lạnh, kéo tùy tùng bỏ đi.

Thời Yên xoay người, sải bước tiến về phía Ocasie. Nam Hi giật mình muốn giữ lại nhưng không kịp, chỉ kêu khẽ “Ai da…” rồi rối rắm giây lát, cuối cùng cũng theo sau.

Lucas thoáng thấy Thời Yên đi về phía Ocasie, ánh mắt lướt qua, lập tức mở miệng:

“Mỹ nữ xinh đẹp, cô chắc chứ? Muốn mạo hiểm đắc tội người thừa kế tương lai của Đế quốc, chỉ để giúp một phế vật bị thất sủng sao?”

Thời Yên dừng bước, quay người, khóe môi khẽ cong.

Lucas cho rằng đối phương là thấy hắn thật tốt, đúng là thức thời, trong lòng đắc ý, chuẩn bị mở miệng mời cô làm bạn gái mới của mình. Lại nghe đối phương nói:

“Ngại quá, vị nam sinh mặt dài như cái dép xấu xí kia… anh là ai thế?”

Cô khẽ vỗ vào vạt váy, tay phải nhẹ nhàng nhấc phần váy phía trên, để lộ đầu gối. Chân trái lùi về sau, đặt nghiêng sau chân phải, rồi hơi khụy gối, đầu gối trái chạm vào mặt trong đùi phải đang cong lại. Nửa người trên giữ thẳng, bất động.

(Đây là tư thế chào kiểu hoàng gia nhé, hơi khó tưởng tượng. Mình xem trên mạng có thấy)

Mái tóc xoăn đen mềm mại trượt khỏi vai. Đôi mắt sáng ngẩng lên:

“Khi nói chuyện với người khác, trước tiên tự giới thiệu bản thân — đó là phép lịch sự cơ bản. Vậy để tôi giới thiệu về bản thân một chút…:

“Tôi là Thời Yên. Thời trong thời gian, Yên trong yên hoa.”

Khóe môi cô càng cong rõ rệt:

“Cha tôi là Thời Vũ Hoàn, hai mươi năm liên tiếp đứng đầu bảng nhà giàu số một Liên Bang tinh tế. Sản nghiệp trải rộng khắp các lĩnh vực, tài sản cá nhân trị giá hàng nghìn tỷ tinh tệ. Tôi là con gái duy nhất, cũng là người thừa kế duy nhất của ông ấy.”

Thời Yên buông vạt váy xuống, kiêu ngạo ngẩng cằm:

“Ngôi trường Liên Bang này xây ngay trên đất nhà tôi. Nếu tôi muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể thu hồi.”

Không khí lặng ngắt như tờ.

Khóe môi Thời Yên càng nhếch cao, trong lòng thầm nghĩ, không phải muốn đua ba ba, đua thân phận sao. Một hoàng thất xuống dốc thôi mà, làm sao nhiều tiền bằng nhà ta.

Mặc dù thân phận phú nhị đại bị bại lộ, nhưng bù lại, về sau sẽ chẳng còn kẻ mù mắt nào dám tìm cô gây phiền toái. Cái nào thiệt hại ít thì chọn cái đó, cô tình nguyện “tự bạo” trước.

Trong đầu, giọng quản gia run run cảm động:

“Tiểu chủ nhân! Hu hu… vừa rồi thật sự quá thục nữ! Nếu lời lẽ dịu dàng hơn chút thì còn hoàn hảo nữa. Không ngờ cả đời này tôi lại được chứng kiến khoảnh khắc ấy, hu hu…”

Lucas sắc mặt tái xanh, trắng bợt xen lẫn.

Mẫu hậu đã chuẩn bị sẵn danh sách các ứng cử viên vương phi, và cái tên đầu tiên chính là Thời Yên. Bà còn dặn Lucas một cách nghiêm túc: “Nhất định phải lấy lòng cô ta! Hãy quên dáng vẻ hoàng tử kiêu ngạo đi, bằng mọi giá khiến cô ta thích con! Nếu có thể được cô ta đồng ý giúp đỡ, con sẽ có cơ hội trở thành hoàng đế đời kế tiếp!”

Thực tế, không cần khoa trương, con gái Thời Vũ Hoàn là mục tiêu mà cả hoàng thất, Liên Bang Quân và Viện Nghiên cứu đều muốn tranh thủ. Bởi vì cưới được cô, tức là có thể tiếp cận tài sản khổng lồ của Thời Vũ Hoàn. Có tiền mới có thể làm việc, tiền tài sẽ giúp phát triển quyền lực – ai mà chẳng thích tiền, đúng không?

Thời Vũ Hoàn bảo hộ con gái của mình rất tốt, không ai từng thấy Thời Yên ngoài đời thực trông như thế nào, ngay cả cái tên Thời Yên này, cũng chỉ biết đến thông qua những thủ đoạn phi pháp để trích xuất thông tin nhân khẩu trộm ra được.

Mọi người vì quá sợ hãi nên đứng đó bàng hoàng, còn Thời Yên thì quay người tiếp tục tiến về phía Ocasie.

“Cậu còn đứng dậy được không?” cô hỏi.

Ocasie sững người, hoảng loạn tránh ánh mắt cô, cúi đầu, chống tay lên sàn nhà, run rẩy đứng dậy.

“Tôi không sao.” Cậu ta nói, giọng gần như không nghe thấy được. “Cậu đi đi, đừng giúp tôi, đừng để Lucas ghi hận.”

“Hắn không dám đâu.” cô gom tóc lại, hướng tay về phía Ocasie: “Đưa cho tôi cái bao cát phụ trọng trong ba lô của cậu.”

Ocasie lại một lần nữa sững sờ: “Hả?”

Thời Yên trực tiếp đi về phía sau hắn, mở khóa ba lô và lấy ra bao cát phụ trọng.

Lúc này Nam Hi mới lấy lại tinh thần sau cú sốc, nhanh chóng tiến đến bên cô, còn không dám tin tưởng mà lẩm bẩm: “Trời ạ, Thời Yên, cậu giàu nhất thế giới này, không, ít ra là nhì thế giới, mà tôi hoàn toàn không hay biết…”

Cô nàng máy móc nhận bao cát từ tay Thời Yên, theo chỉ thị của cô, nhét vào ba lô phía sau Thời Yên.

Lucas và tùy tùng đã đi rồi, Nam Hi do dự một lúc, tự nhủ dù sao hai anh trai cô cũng muốn vào Liên Bang Quân đoàn, mà ước mơ của cô cũng là tòng quân. Nhà bọn họ coi như đã đứng về phía Liên Bang quân bên này, đắc tội hoàng thất chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi.

Hơn nữa, còn trong trường học, Lucas chắc cũng sẽ không quá mức…

Nam Hi quyết định: “Tôi cũng giúp cậu mang bao cát. À, tôi tên Nam Hi” Cô nói với Ocasie.

Ocasie đỏ mặt, cảm ơn: “Cảm ơn các cậu.”

Quản gia thì nhắc nhỏ: “Tiểu chủ nhân, đã 60 phút.”

“Ừ.” cô đáp, rồi quay sang Ocasie và Nam Hi: “Đi thôi.”

Vết thương trên đùi Ocasie trông nghiêm trọng, nhưng kỳ thực chỉ là chảy máu nhiều, miệng vết thương không thâm tím. Cậu ta cắn răng, kiên trì đi theo cô và Nam Hi, chạy chậm hơn một vòng so với họ nhưng vẫn đến đích.

Khi cô và Nam Hi tới đích, thời gian đã gần hai giờ, thời gian quá giờ bị trừ điểm họ chỉ còn lại hơn 40 điểm. Ocasie chỉ đạt khoảng 30 điểm.

Nửa giờ sau, huấn luyện viên Hàn Thành đứng lên, nhìn những học viên đã từ bỏ còn lại trong sân: “Được rồi, không còn thời gian. Những ai chưa chạy xong, 0 điểm, trở về hết!”

Đám người đã tập trung đông đủ, Hàn Thành chắp tay sau lưng, nhìn tinh thần hăng hái vui sướng khi thấy người gặp hoạ của những học viên đơn binh, rồi liếc nhìn nhóm chuyên ngành cơ giáp đang ủ rũ cụp đuôi, hừ lạnh một tiếng.

Anh ta cười lạnh nói: “Thành tích hôm nay của tất cả mọi người đều 0 điểm”

“Trừ những người này.” Hàn Thành chỉ Thời Yên, Nam Hi và Ocasie, “Các em chỉ miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn, 60 điểm.”

Thời Yên: ?

Chuyện gì vậy?

Sao cô lại đạt tiêu chuẩn?

Tác giả có lời muốn nói: Tiểu đội chiến đấu của Thời Yên sau này đều là những nhân vật đã lên sân khấu, thật tuyệt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc