Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhân Thiết Bình Hoa Không Thể Sập Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Tác giả: Hòa Lý

“Được rồi, tôi lên phát biểu đây.” Vivian vén tóc, dẫm giày cao gót đi lên bục giảng.

Bài diễn thuyết của cô nàng mười phần công thức, Thời Yên nghe chưa được bao lâu đã muốn ngáp dài.

Cũng may Vivian nói xong liền rời khỏi lễ đường, nếu không tất sẽ phát hiện trạng thái của Thời Yên đang nửa tỉnh nửa mê.

Ngay sau đó, hiệu trưởng tóc hoa râm xuất hiện trên màn hình lớn. Trên tay ôm một con mèo, mặc áo sơ mi hoa đi biển, vừa cười vừa phất tay:

“Các bạn học khỏe chứ!”

Thời Yên từng xem qua sticker biểu cảm của ông trên diễn đàn, cũng nghe nói hiệu trưởng là một lão nhân cực kỳ tùy tính, hòa ái.

“Tân học kỳ phải cố gắng nhé, nhưng vui vẻ học tập mới là quan trọng nhất.” Hiệu trưởng quay đầu nhìn bàn, “Ối, hàu sống ta vừa làm xong rồi, không nói nữa, bye nhé.”

Thời Yên: …… Quả nhiên tùy tính.

Cô cúi đầu, tiếp tục lim dim ngủ gà ngủ gật.

Màn hình lớn lại chuyển về bối cảnh Liên Bang Đại học. Nam Hi hạ giọng, hưng phấn chọc chọc cánh tay Thời Yên:

“Hạ thượng tướng tới kìa! Anh ấy mặc quân trang nha, soái quá trời soái!”

Thời Yên miễn cưỡng mở mắt, ngẩng đầu nhìn lên bục giảng.

Hạ Dật mặc quân trang xanh biển, trên vai đính ba ngôi sao vàng. Ánh đèn vàng ấm trong lễ đường chẳng làm gương mặt anh ta mềm hoá chút nào, trái lại càng tôn thêm khí thế bức người, hơn hẳn khi mặc thường phục.

Dưới đài vốn ồn ào liền tức thì yên lặng.

“Trước hết, tôi thay mặt Liên Bang Quân đội, gửi lời thăm hỏi chân thành đến mọi người.” Hạ Dật nói xong, chống hai tay lên bục giảng, đảo mắt nhìn khắp học sinh phía dưới, “Trong học kỳ này, tôi sẽ đảm nhiệm huấn luyện viên của năm nhất hệ Chiến đấu, phụ trách giảng dạy khóa Thực hành cơ giáp.”

Thời Yên nghe phía sau có người nhỏ giọng châm chọc:

“Không phải bị giáng chức đi, bằng không sao lại chạy tới đây dạy học?”

Xung quanh lập tức có nhiều ánh mắt lạnh lẽo đồng loạt nhìn qua, ngay cả Thời Yên cũng nhịn không được quay đầu liếc một cái.

Nam sinh đỏ mặt, cố chấp nói:

“Làm sao, tôi nói sai chắc?”

Hạ Dật như thể nghe được, liền nói tiếp vào micro:

“Có lẽ có bạn học đang nghi hoặc, vì sao tôi lại đến Liên Bang Đại học làm giáo quan.”

Không biết có phải ảo giác, Thời Yên cảm thấy anh ta cố ý liếc thoáng qua phía bên này một cái.

“Nguyên nhân rất đơn giản.” Hạ Dật giãn sắc mặt, khóe môi hơi cong lên, “Liên Bang Quân đoàn cần những tân binh giàu sức sống. Tôi sẽ lựa chọn nhân tài ưu tú trong số các học sinh, trao cho họ tư cách nhập ngũ trực tiếp vào Quân đoàn số Một.”

Như giọt nước rơi vào chảo dầu sôi, dưới đài yên lặng hai giây rồi lập tức nổ tung, tiếng ồn ào muốn lật tung nóc.

Nam Hi kích động đỏ bừng cả mặt, liên tục lay cánh tay Thời Yên:

“Là Quân đoàn số Một đó! Tư cách nhập ngũ trực tiếp luôn! Trời ơi, tôi không phải đang mơ chứ?”

Liên Bang có tổng cộng mười ba đại quân đoàn, trong đó Quân đoàn số Một do Hạ Dật chỉ huy, cũng là quân đoàn mạnh nhất Liên Bang và đãi ngộ tốt nhất. Thành phần chủ lực là cơ giáp binh, nhưng đơn binh và hậu cần cũng không ít.

Nếu một người muốn nhập ngũ, thì nguyện vọng hàng đầu tất nhiên là Quân đoàn số Một. Nhưng để thật sự tiến vào đó, cần phải vượt qua vô số vòng tuyển chọn, hơn nữa trong hồ sơ ít nhất phải có công lao cấp hai trở lên, Quân đoàn số Một mới cân nhắc tiếp nhận.

Mà “tư cách nhập ngũ trực tiếp” chính là bỏ qua mọi khảo nghiệm, tốt nghiệp xong là có thể thẳng tiến Quân đoàn số Một!

Các hệ khác nhìn sang đầy hâm mộ, hệ Chiến đấu thì như phát điên đứng lên ôm nhau, có người còn lớn tiếng hô:

“Cảm ơn huấn luyện viên! Chúng em nhất định nỗ lực!”

Thời Yên: ……

Chôn sống cô luôn đi cho rồi.

Cô vô cảm tựa lưng vào ghế, nhìn đám người chung quanh chìm trong cuồng hoan.

Nhân loại buồn vui chẳng tương thông, ta chỉ thấy bọn họ quá ồn ào.jpg

“Được rồi.”

Chỉ một chữ đơn giản bật ra, toàn bộ hệ Chiến đấu đang gào rú liền như gà con gặp diều hâu, ngoan ngoãn ngồi xuống, im phăng phắc.

Hạ Dật điều chỉnh micro, tiếp tục:

“Nhiệt tình của các bạn tôi đã nhận thấy. Hy vọng sau này trong học tập, các bạn cũng giữ được nhiệt tình ấy. Không được bỏ dở giữa chừng, cũng không được… ngủ gà ngủ gật trong giờ học hay khi người khác đang phát biểu.”

Ánh mắt anh như vô tình lướt qua phía Thời Yên.

Thời Yên: ……

Đúng là bị nhắm vào rồi.

Hạ Dật kết thúc bằng câu:

“Liên Bang trong tương lai sẽ do các bạn sáng tạo, cũng do các bạn bảo vệ. Tôi cùng mọi người, cùng nhau nỗ lực.”

Tiếng vỗ tay dưới khán đài kéo dài không dứt, mãi đến khi lễ khai giảng kết thúc, nhiều người vẫn còn như vừa được tiêm máu gà, khí thế hừng hực, rầm rập kéo nhau ra sân huấn luyện, chuẩn bị lên lớp đầu tiên.

Thời Yên nhìn thời khóa biểu, tiết đầu là huấn luyện thể lực. Cô quay sang Nam Hi:

“Tôi muốn đi ăn gì đó trước, cậu thì sao?”

Nam Hi gật đầu:

“Tôi cũng thế. Ăn no mới có sức đi học chứ.”

Thời Yên mua hai chiếc bánh mì kẹp to cùng một túi thịt khô lớn. Thấy Nam Hi kinh ngạc nhìn, cô thản nhiên giải thích:

“Tôi ăn khỏe lắm.”

Nam Hi hiểu ý, vừa cắn một ngụm cơm nắm vừa kể:

“Cả hai anh tôi đều thể lực rất cao, bữa nào ăn cũng phải chất đầy bàn, lâu dần kéo theo tôi cũng ăn nhiều hơn. Với lại khi ở nhà, bọn họ cũng không thả lỏng huấn luyện, tôi bị bắt rèn luyện chung suốt, nên thể lực tôi cũng không tệ lắm.”

“Nghe nói tiết đầu sẽ là việt dã mang tải,” Nam Hi vừa đi vừa nói, “nếu cậu gánh không nổi thì tôi có thể chia bớt cho.”

“Cảm ơn.” Thời Yên cười nhẹ.

Hai người đi tới sân huấn luyện. Khác với sân huấn luyện hàng ngày của hệ đơn binh ở bên kia ký túc xá, chỗ này nằm cạnh sân vận động trường, tường xây bằng kim loại xen lẫn đá, trông rất có phong cách phế thổ. Bên trong còn có cả sân khấu ngoài trời.

Thời Yên nhìn lên tấm biển dựng ngay trên sân khấu viết: 【Sân chuyên dụng cho đối kháng】.

Khu vực học tập có mái che, bên dưới đứng thành hai nhóm, phân cách rành mạch.

Thấy Thời Yên định bước sang nhóm đông hơn, Nam Hi vội kéo lại, thì thầm:

“Bên đó là đơn binh, bên này mới là cơ giáp.”

Thời Yên hòa mình vào nhóm cơ giáp, rồi lén quan sát sự khác biệt giữa hai bên, phát hiện ra rằng nhóm chuyên ngành đơn binh đa số cao lớn, nữ sinh cũng thật kiện mỹ. Đặc biệt một cô gái tóc ngắn, Khi cô ấy giơ tay lên, áo trên khẽ lay động, để lộ đường cong cơ bụng số 11 săn chắc đẹp mắt.

Thời Yên khẽ thở dài. Đời trước khi tu luyện thể chất, cô cũng từng có cơ bụng số 11 siêu cấp đẹp thế này.

Trái lại, học viên chuyên ngành cơ giáp nhìn qua thì mảnh khảnh hơn hẳn, da trắng hơn một tông. Có một cậu tóc vàng thậm chí còn thấp hơn Thời Yên một chút, cúi đầu rụt vai đứng trong đám đông, gầy đến mức trông như chỉ cần một cơn gió cũng thổi bay.

Hàn Thành từ một sân huấn luyện khác tiến vào. Anh ta mặc áo ngắn tay màu xanh đậm, ngực nở căng, vừa đi vừa hô vang:

“Năm nay tân sinh, mặc kệ chuyên ngành nào, bây giờ toàn bộ xếp thành hàng theo chiều cao, từ trái sang phải, cao trước thấp sau!”

Giọng to như chuông, chấn động đến mức đầu ong ong. “Hai phút! Nhanh!”

Thời Yên và Nam Hi cao ngang nhau, nên xếp ở hàng thứ ba. Nam Hi thì thầm:

“Đó là huấn luyện viên Hàn Thành, mỗi năm chỉ phụ trách năm nhất, biệt danh là ‘Tàng Ngao’.”

Thời Yên tò mò:

“Tại sao lại gọi vậy?”

“Vì anh ta chó tính”, cô gái tóc ngắn cơ bắp cười đáp: “Vừa điên lên là muốn lấy mạng người.”

Cô nàng quay sang Thời Yên và Nam Hi cười thân thiện:

“Tôi là Đường Ninh.”

Thời Yên và Nam Hi cũng giới thiệu tên.

Nghe đến lượt Thời Yên, Đường Ninh cười nhẹ một cái , giọng mang chút cổ quái:

“A, cậu chính là đàn em xinh đẹp mà Vivian nhắc đến nhỉ.”

“Ổn ào cái gì! Không được nói chuyện!” Hàn Thành quát lớn.

Bảy tám tân sinh đang vặn vẹo trong đội ngũ lập tức đứng thẳng tắp.

“Tôi tên Hàn Thành” Hàn Thành chắp tay sau lưng, vừa đi dọc hàng ngũ vừa nói:

“Tôi sẽ phụ trách toàn bộ khóa rèn luyện thể lực cho các bạn. Trước hết phải nói rõ, yêu cầu của tôi rất cao, cũng rất nghiêm khắc. Nhưng năm nay có cả sinh viên chuyên ngành cơ giáp, nên tiêu chuẩn sẽ nới lỏng đôi chút.”

“À đúng rồi” Anh ta sờ sờ cằm:

“Điểm quá trình chiếm một nửa điểm cuối kỳ, chủ yếu dựa vào thành tích việt dã và đối kháng. Cuối kỳ sẽ là kiểm tra tác chiến đơn binh, địa điểm còn chưa quyết định. Nhưng hôm nay buổi học đầu tiên, chúng ta bắt đầu nhẹ nhàng thôi.”

Hắn tủm tỉm cười: “Được rồi, ra sau lưng vác bao tải phụ trọng 25 cân, chạy quanh sân huấn luyện 30 vòng.”

“Nhiều vậy?!” Đám chuyên ngành cơ giáp đồng loạt kêu lên, “Ba mươi vòng?!”

Bên đơn binh bên kia thấy thế lập tức cười lạnh:

“Chỉ ba mươi vòng thôi mà, không lẽ các cậu chạy cũng không nổi?”

Đám chuyên ngành cơ giáp trừng mắt tức giận, nhưng trong lòng không thể không thừa nhận — một vài người đúng là không chạy nổi.

Hàn Thành thì hoàn toàn không cảm thấy mình đang ra nhiệm vụ kiểu ma quỷ, vừa sờ cằm vừa bổ sung:

“Thời gian giới hạn một tiếng. Hoàn thành trong vòng một tiếng thì đủ điểm. Tới trước thì không thêm điểm, nhưng nếu trễ, hừ hừ, muộn một phút, trừ một điểm …”

Thời Yên lập tức nhẩm tính trong đầu. Chỉ cần khống chế trong khoảng 1 tiếng 40 phút thì vẫn có thể đạt mốc 60 điểm qua môn. Nhưng để sau này còn “điều chỉnh điểm số” cho tự nhiên, cô quyết định kéo dài khoảng — 90 phút hoàn thành là ổn.

Thấy mọi người đều đã đeo bao phụ trọng, Hàn Thành ngồi ở đường biên sân huấn luyện, nói với đám học sinh:

“Đặt trí não ở đây, chạy xong rồi đến lấy.”

“Còn nữa, lần sau vào lớp, tốt nhất là mang giày thể thao hoặc giày chạy.” Hàn Thành liếc sang một nữ sinh cơ giáp đang đi giày cao gót, chỉ tay: “Bên kia có giày dự phòng, em sang thay ngay.”

Thời Yên theo mọi người đặt trí não xuống một bên, rồi nhỏ giọng dặn quản gia:

“Đợi huấn luyện viên hô bắt đầu thì giúp tôi bấm giờ, cứ mười phút nhắc một lần.”

Quản gia nhanh chóng thiết lập trình tự:

Anh ta vừa dứt lời, đám đơn binh đã lao vút ra, khí thế ngút trời.

Thời Yên suýt nữa cũng chạy theo bọn họ, may mà kịp thời ghìm lại, điều chỉnh nhịp thở rồi chậm rãi giữ tốc độ, an ổn ở giữa đội ngũ.

Nam Hi chạy đến bên cạnh, nhỏ giọng khuyên:

“Chạy đường dài chủ yếu là thử sức bền, chỉ cần kiên trì đến cuối là được.”

Thời Yên gật đầu:

“Ừ.”

Nhưng cô không ngờ, mới năm vòng đã có người trong nhóm cơ giáp gục ngã ngay trên đường chạy.

Đến vòng thứ mười, phần lớn đã biến chạy thành đi.

Qua vòng mười lăm, số người còn gắng gượng chưa đến mười.

Thời Yên: ?

Vậy thì cô phải giả bộ thế nào đây? Cô thậm chí còn chưa đổ một giọt mồ hôi nào!

Thế là Thời Yên cố tình thả chậm nhịp độ, trong đầu xoay vòng nghĩ cách ứng phó.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc