– Cách đây không lâu có mấy tên chặn hắn ở động phủ của hắn, kết quả là bị hắn đánh cho một trận nhừ tử, cả mười mấy người liên kết cũng bị hắn đánh bại, thê thảm lắm. Đứa nhỏ nhà mình bị đánh, kẻ làm cha mẹ sẽ phải ra mặt, huống chi đó đều là những thị tộc có uy tín danh dự, tất nhiên phải lấy lại mặt mũi rồi. Lần này có trò hay để xem rồi!
– Nhưng ta nghe nói Chung Sơn thị có thiên phú dị bẩm, mọc ba cái đầu, sáu cánh tay, thân cao một trượng tám, mắt to như chuông đồng, bàn tay phải to như cái quạt! Giờ thấy người thật, mới biết tin đồn nhảm nhí cỡ nào. Chung Sơn thị tuy to cao khỏe mạnh, nhưng chưa khoa trương tới mức kia.
Đột nhiên Thác Vô Lự kéo Thác Vô Ưu ra khỏi đám người, nói:
– Chung sư đệ, thương thế của đệ đệ ta, ngươi còn nợ Thác Bạt thị ta một lời!
Hoàng Lạc Thi cũng dắt muội muội của mình ra khỏi đám người, cáu giận nói:
– Chung Sơn thị, muội muội ta giao chiến với ngươi cũng chỉ là đồng môn so đấu, ấy vậy mà ngươi lại đánh cho các đốt ngón tay của muội muội ta mở ra, thật là quá đáng! Có cần phải ra tay nặng như vậy không?
Đàm Chân cũng bước lên, lạnh nhạt nói:
– Đường đệ Đàm Hiểu của ta bị ngươi đánh cho nằm liệt giường mười ngày, tộc trưởng bắt ta phải tới đòi một lời công bằng, Chung sư đệ thứ lỗi.
– Biểu đệ của ta tự nhận không địch lại được, rõ ràng đã bỏ chạy nhận thua, lại còn bị ngươi đuổi theo đánh cho một trận! Chung Sơn thị, ngươi thật vô lý!
– Ngươi sử dụng kiếm khí đâm bị thương sư đệ của ta, khiến trên người thằng bé có không dưới trăm vết thương, là cho rằng Phong Lâm thị ta không có ai sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)