Chung Nhạc không nhìn thẳng Hiếu Sơ Tình để tránh việc nàng ta cảm ứng được sát khí từ mình:
Nghe thế, Chung Nhạc bèn hỏi:
– Sao ngươi phát hiện ra?
– Nguyệt linh biến mất, hơn phân nửa là đang ở Thần tộc Hiếu Mang, nguyệt hạch và nguyệt linh bị người ta móc ra khỏi mặt trăng, tất nhiên sẽ không bùng nổ Nguyệt diệu nữa, như vậy sao có thể là nguyệt linh trời sinh? Không có nguyệt linh trời sinh, như vậy nguyệt linh của ả tất nhiên là có nhờ tu luyện.
Tân Hỏa thấp giọng nói:
– Nàng ta giống ngươi, đều cảm ứng linh ở gần nên được tới linh mạnh nhất. Ngươi ngộ được Nhật linh, còn ả ngộ ra Nguyệt linh. Bởi vì ả lĩnh ngộ được Nguyệt linh mạnh nhất, cho nên người khác mới có thể hiểu nhầm là ả có linh thể Nguyệt diệu. Nhưng tu vi của ả cao hơn ngươi, Nhật linh với Nguyệt linh lại là tương sinh tương khắc, tu vi linh hồn của ả cũng mạnh hơn ngươi. Ngươi không phải đối thủ của ả, nên đừng có chọc vào ả.
– Tân Hỏa, ta không trêu chọc nàng ta, chưa chắc ả sẽ động tới ta.
Trong thức hải, linh hồn Chung Nhạc lắc đầu nói:
– Ngươi không thấy kỳ quái sao? Ta trở về từ mặt trăng, không lâu sau Thần tộc Hiếu Mang liền đưa người có huyết thống Nhân tộc tới, mà lại là Hiếu Sơ Tình với linh thể Nguyệt diệu? Ta cảm thấy là bọn họ muốn dụ người đào tẩu khỏi mặt trăng để giữ gìn bí mật của thần tộc bọn họ.
– Ngươi biết rõ Thần tộc Hiếu Mang muốn dụ ngươi ra, sao còn muốn giết nàng ta?
Tân Hỏa tò mò hỏi:
– Ngươi nên lẩn núp, né tránh mới đúng chứ. Nếu ngươi mà hành động thiếu suy nghĩ thì sẽ bị cường giả Thần tộc xử lý, khó mà giữ được mạng!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
