– Hình như Long Nhạc huynh khá là quan tâm tới thứ nằm trong cánh cửa này?
Đằng Vương nhìn chằm chằm khuôn mặt Chung Nhạc, lưu ý từng sự thay đổi về vẻ mặt của hắn:
– Phong ấn này thiếu một bộ phận, mà thứ đó chính là chìa khóa của cánh cửa. Phong ấn này là do con quái vật rời khỏi nơi này để lại, thực lực của nó hẳn thuộc hàng cự phách, mà trên người lại có thần huyết, lại ăn thân thể Yêu Thần Minh Vương, ngay cả xương cốt cũng ăn luôn, nên phong ấn mà nó để lại chắc chắn phải có cự phách tới mới có hi vọng phá giải. Còn Long Nhạc huynh vừa rồi lại có phần vui sướng, hơn nữa ta thấy tim ngươi đập hơi nhanh, hẳn là Long Nhạc huynh có cách mở ra cánh cửa này?
Chung Nhạc mỉm cười, lấy khối lệnh bài mà hắn có được từ Chúc Tiên Nhi, đáp:
– Không sai. Chìa khóa này chính là thứ ta lấy được khi giết Chúc Tiên Nhi, trùng hợp thay là nó có thể mở ra cánh cửa này. Thực không dám giấu, Chúc Tiên Nhi là Côn tộc, cũng là đệ tử của con quái vật kia. Ả phụng mệnh quái vật tới Hắc Sơn bí cảnh, đoán chừng là muốn xem Thánh thành chủ định làm gì, cùng bảo vật mà quái vật phong ấn trong đây.
Đằng Vương lập tức thở dồn dập, nhìn chằm chằm lệnh bài trong tay Chung Nhạc, một lúc sau, y bỗng bật cười:
– Long Nhạc huynh lấy chìa khóa ra, xem ra đã động sát tâm với ta rồi. Ngươi biết ngươi lấy chìa khóa ra, ta nhất định sẽ ra tay giết ngươi, không chút lưu tình. Ngươi đây là đang ép ta giết ngươi, cũng là ép ngươi giết ta.
Sau lưng chìa khóa này là bảo vật mà Yêu Thần Minh Vương phụng lệnh trấn thủ, cho nên Đằng Vương hay Chung Nhạc đều không thể để đối phương sống sót rời khỏi nơi này. Cho nên khi Chung Nhạc lấy chìa khóa ra cho Đằng Vương xem, chính là muốn bỏ qua mọi hi vong, quyết một trận sinh tử với Đằng Vương.
– Giữa hai ta vốn chỉ có một người có thể sống sót rời khỏi nơi này. Ta lấy chìa khóa ra, chính là để xác nhận điểm này mà thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



