Ngư Huyền Cơ và Hồ Thất Muội liên tục ho ra máu, thương thế rất nặng, khó mà cử động được. Hai vị Yêu tộc liếc nhau, lòng khiếp sợ. Trước đây khi Chung Nhạc cùng bọn họ rời khỏi Cô Hà thành thì tu vi thực lực xấp xỉ bọn họ, thậm chí thực lực của cả hai còn cao hơn hẳn Chung Nhạc.
– Nếu giao chiến với y, Long Nhạc huynh nên cẩn thận một chút. Tới nay vẫn chưa có Luyện khí sĩ nào phát hiện được nhược điểm của y!
Hồ Thất Muội cũng gật đầu:
– Thực lực của y rất mạnh, truyền thừa lại thần bí. Có lần y có xung đột với một vị cường giả Khai Luân cảnh đã tu thành Ngũ Hành Luân ở Hãm Không thánh thành, y thậm chí đã xông tới tận hang ổ đối phương, giết sạch già trẻ lớn bé nhà cường giả Khai Luân cảnh kia! Khắp núi đồi là quái đằng tiêu diệt toàn bị Luyện khí sĩ và Yêu tộc lớn nhỏ. Vị cường giả Khai Luân cảnh kia chẳng thể làm gì y, thậm chí dùng lửa đốt cũng chẳng thương tổn được tính mạng của y! Cuối cùng vị cường giả ấy thân bại danh liệt, bị ép cho phải đi rất xa, né tránh Đằng Vương! Long Nhạc huynh, bọn ta có lẽ chẳng thể trở thành đệ tử quan môn của Thánh thành chủ nữa, giờ chỉ có trông cậy vào ngươi mà thôi!
Bọn họ bị thương nặng, liệu có sống sót trở về hay không còn không rõ. Nay chỉ có Chung Nhạc giữ được trạng thái toàn thắng, bởi vậy đệ tử quan môn của Thánh thành chủ chỉ có thể là Chung Nhạc hoặc Đằng Vương.
Nếu Chung Nhạc thắng, Ngư Huyền Cơ và Hồ Thất Muội còn có hy vọng giữ được mạng sống, dẫu sao bọn họ chí ít còn có chút giao tình. Nếu Đằng Vương thắng, vì đảm bảo bản thân nhất định trở thành đệ tử của Thánh thành chủ, y sẽ đuổi tận giết tuyệt.
Cho nên Ngư Huyền Cơ và Hồ Thất Muội đều mong Chung Nhạc sẽ thắng.
– Đằng Vương là cao thủ thứ hai ở thánh thành?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


