Phong Thận đưa túi xách cho cô, liếc nhìn đồng hồ, không có ý định nán lại lâu. Đưa người đến nơi là anh định đi ngay: "Chiều nay tôi có ghé qua một chuyến rồi, giờ không vào nữa, lát nữa tôi còn có một buổi tiệc xã giao."
Uông Tri Ý gật đầu: "Nếu anh có uống rượu, trước khi ngủ nhớ uống chút nước mật ong cho ấm bụng, nếu không ngày mai dễ bị mệt lắm đấy."
Phong Thận khựng lại, đôi mắt lướt qua những bông tuyết vương trên hàng mi của cô: "Ngày mai em làm gì?"
Bị anh nhìn chằm chằm, Uông Tri Ý lại thấy căng thẳng. Cô siết chặt quai túi, đôi mắt lấp lánh nụ cười nhạt: "Ngày mai em lên thành phố, mẹ em muốn mua thêm hai chiếc chăn lông vũ."
Phong Thận nói: "Mấy giờ đi? Để tôi bảo Phong Thành qua đón hai mẹ con, ngày mai nó cũng có việc lên thành phố."
Uông Tri Ý định bảo không cần, nhưng cô đắn đo một chút rồi hỏi: "Anh... quần áo cho đám cưới đã sắm sửa xong chưa?"
Quần áo cưới của cô đã được mẹ may xong, may tận bốn bộ: một bộ đón dâu, một bộ làm lễ, một bộ để mời rượu, và còn chuẩn bị thêm một bộ để mặc Tết.
Hồi Uông Ân kết hôn, Lục Mẫn Quân cũng định may đồ cưới cho chị, nhưng nhà chồng Uông Ân ghê gớm lắm, lời ra tiếng vào chê bai đồ may thủ công, cho rằng mua ở tiệm mới là sang trọng. Uông Ân cưới xong còn phải ở chung với bố mẹ chồng, Lục Mẫn Quân không muốn hôn lễ chưa cử hành đã nảy sinh mâu thuẫn, nên mọi việc chuẩn bị đều theo ý nhà thông gia, ngay cả chăn cưới cũng là đồ mua sẵn.
Lần này đến lượt con út kết hôn, Lục Mẫn Quân mới có dịp trổ tài. Chỉ riêng chăn cưới bà đã làm tới mười hai chiếc, tất cả đều là bà tự tay khâu từng mũi kim đường chỉ. Chưa hết, con gái lớn ngày xưa được mua chăn thì con gái út cũng không thể thiếu, bà làm là phần bà, còn đồ mua thì vẫn cứ phải mua.
Uông Tri Ý mọi chuyện đều nghe theo sự sắp xếp của bà Lục, lần này nhất định phải để mẹ mình được thỏa mãn cái thú vui lo liệu hỷ sự.
Ngày mai hai mẹ con lên thành phố, ngoài xem chăn lông vũ còn phải xem cả giày cưới. Nếu quần áo cưới của anh vẫn chưa sắm xong thì ngày mai cô cũng sẽ xem giúp anh ở cửa hàng.
Phong Thận đáp: "Chuẩn bị xong hết rồi."
Anh có sẵn vest, không cần chuẩn bị thêm, mặc hay không cũng chẳng quan trọng. Ngày cưới đối với anh cũng chỉ là một thủ tục, mời rượu xong là anh phải ra ga tàu ngay để đi Nội Mông trong đêm. Trước Tết phải xử lý xong việc ở mỏ bên đó, rồi trước mùa xuân năm sau việc ở nhà máy bên này cũng phải chốt xong xuôi. Công việc chồng chất công việc, anh rút ra được một ngày rảnh rỗi đã là khó, chuyện kết hôn vốn dĩ không nằm trong kế hoạch của anh, anh không định lãng phí quá nhiều thời gian vào việc này.
Uông Tri Ý gật đầu, xong rồi là tốt rồi.
Bà Lục Mẫn Quân đang áp mặt vào cửa sổ, khom lưng nhìn ra ngoài, khóe môi vểnh lên suýt thì chạm tới mang tai.
Ông Uông Tư Tề vừa bóc tỏi vừa đi tới cạnh bà, thuận theo tầm mắt của bà nhìn ra ngoài: "Nhìn gì thế?"
Lục Mẫn Quân mắt không rời khỏi cổng viện: "Yểu Yểu với Phong Thận đang đứng cổng nói chuyện tình cảm lắm, nói lâu rồi đấy."
Ông Uông nhìn chằm chằm Phong Thận qua lớp kính cửa sổ. Nói thì nói, sao anh ta lại đứng gần Yểu Yểu thế, giờ đã cưới xin gì đâu. Ông hừ lạnh: "Phong Thận ở đâu? Tôi có thấy đâu."
Lục Mẫn Quân chỉ tay: "Kia chẳng phải sao, ông mù à."
Ông Uông nói kháy: "À, ở đó hả. Tại cậu ta đen quá, trời tối như hũ nút thế này tôi chẳng nhìn thấy gì."
Lục Mẫn Quân quay lại liếc ông một cái: "Ông thì trắng rồi, thiên hạ này ông trắng nhất. Ông trắng đến mức tối đi đường không cần đèn pin soi, nhưng mà có tích sự gì đâu. Ông đến cả đi đêm còn chẳng dám, trời chưa sập tối mà ra đầu ngõ đi vệ sinh còn phải gọi tôi đi cùng."
Khuôn mặt trắng trẻo của ông Uông hơi đỏ lên: "Chuyện từ bao nhiêu năm trước rồi, sao bà cứ lôi ra nói mãi thế. Hơn nữa đêm đó chẳng phải vì trong ngõ có đám tang sao." Ông lại lấy vai huých huých bà Lục: "Chuyện này cấm không được nói trước mặt mấy đứa con nhé." Hỏng hết cả hình tượng làm cha của ông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
