Phong Thành vốn tưởng nhiệm vụ anh cả giao cho hôm nay chẳng có gì khó khăn, chỉ việc làm tài xế, dì Quân với em Tri Ý mua gì thì anh phụ trách trả tiền, xách đồ là xong. Anh hoàn toàn không ngờ được trung tâm thương mại còn náo nhiệt hơn cả bãi chiến trường. Những ngày cuối năm người đông như kiến, các cửa hàng lại chạy khuyến mãi, các bà các mẹ cứ như phát điên, mua đồ toàn phải dùng sức mà cướp.
Phong Thành định xông pha mở đường ở phía trước, kết quả là nửa cánh tay còn chưa kịp thọc vào đã bị người ta chen lấn đẩy văng ra khỏi sạp hàng. Đôi giày da mới mua của anh bị dẫm đầy vết chân. Nếu không có dì Quân và em Tri Ý bảo vệ, có khi anh đã bị các bà các mẹ dẫm bẹp xuống đất rồi không chừng.
Xông pha mở đường không thành đã đành, đến lượt trả tiền anh cũng chẳng tranh lại được với dì Quân. Ngay cả tiền ăn trưa, trong lúc anh đi vệ sinh cũng bị em Tri Ý thanh toán mất tiêu. Tiền anh cả đưa cho anh chẳng tiêu được xu nào. Hôm nay về nhà, chắc chắn anh sẽ bị mắng một trận tơi bời.
Phong Thành lết bước đến cạnh Uông Tri Ý, định nhờ em Tri Ý lát nữa về nhà nói tốt vài câu trước mặt anh cả. Anh vất vả cả ngày, tuy không có công lao thì cũng có khổ lao chứ. Chân bị người ta dẫm sắp phế, bàn tay cũng chằng chịt vết cào, đều là do đôi "bàn tay sắt không tình người" của các bà cô cào trúng khi anh đang cầm đồ.
Uông Tri Ý nhìn những vết đỏ trên mu bàn tay Phong Thành, khẽ "A" một tiếng đầy lo lắng, có chút xót xa thay anh: "Sao lại nghiêm trọng thế này, về đến nhà phải bôi thuốc ngay mới được."
Phong Thành nghe thấy chuyện phải bôi thuốc thì lại mừng rỡ. Bôi thuốc không sợ, bôi nhiều chút càng tốt, đây chính là "chiến tích" để anh đi lĩnh thưởng với anh cả.
Hai người thấp giọng trò chuyện, trong lúc đi lại vô tình vai kề vai hơi sát nhau.
Hôm nay Uông Tri Ý mặc một chiếc áo phao trắng muốt, quàng khăn đỏ, làm nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn thon gọn càng thêm hồng hào. Phong Thành thì mặc áo khoác len cashmere đen. Chàng trai ngoài hai mươi đang độ tuổi trau chuốt, vì hôm nay lên thành phố nên anh còn đặc biệt dùng keo xịt tóc bóng mượt. Phong Thành tuy không trắng trẻo bằng anh hai Phong Hủ, nhưng lại có gương mặt tuấn tú, đặc biệt là đôi mắt đào hoa một mí, hễ cười lên là khiến tim các cô gái nhỏ đập thình thịch.
Hai người kề đầu sát nhau, lại đều là lứa thanh xuân phơi phới, ánh mắt người qua đường đều vô thức liếc tới, thầm đoán xem đây là đôi vợ chồng mới cưới nhà ai đi sắm đồ Tết.
Phong Thận thong thả bước tới, ánh mắt lặng lẽ quét một vòng qua hai người, rồi nhìn sang Lục Mẫn Quân, gọi một tiếng: "Dì Quân."
Lục Mẫn Quân đang nhẩm tính xem còn sót thứ gì chưa mua không, lúc này mới nhìn thấy anh. Lời chưa nói mà cười đã nở, bà mẹ vợ tương lai này thật sự hài lòng với chàng rể này từ tận đáy lòng: "Phong Thận, sao con lại tới đây? Công việc bên đó xong hết rồi à?"
Tuy nhiên, người khác có sợ Phong Thận đến mấy cũng không bằng Phong Thành sợ. Phong Hủ hồi nhỏ còn có Lục Mẫn Quân giúp chăm sóc, còn Phong Thành năm hai tuổi thì Phong Minh Vũ đã ly hôn với vợ, ông lại quanh năm ở trong quân ngũ chẳng mấy khi về nhà. Phong Thành có thể coi là một tay Phong Thận nuôi lớn, Phong Thận chẳng khác gì nửa người cha của anh.
Phong Thành ở bên ngoài có xưng vương xưng bá, đi đâu cũng được gọi là "anh Thành", nhưng hễ đứng trước mặt Phong Thận là lại nhũn như con chi chi, chẳng dám thở mạnh một cái.
Hôm nay anh làm hỏng việc, nên định dùng "khổ nhục kế" trước: "Anh, anh cuối cùng cũng tới rồi. Anh nhìn dấu chân người ta dẫm trên giày em này, cả tay em nữa, anh xem bị người ta cào cho thế này đây. Em Tri Ý bảo em phải bôi thuốc ngay, nếu không lát nữa trời lạnh là sẽ nghiêm trọng lắm, không chừng còn phải đoạn chi ấy chứ."
"Ơ..." Uông Tri Ý hơi ngây người nhìn anh ba họ Phong. Mấy câu trước đúng là cô có nói, nhưng câu cuối cùng không phải phát ra từ miệng cô.
Phong Thận chẳng thèm để ý đến anh ta, bước tới cạnh Uông Tri Ý, đón lấy đống đồ trên tay cô.
---------------------
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)