Có măng cụt, dứa, cherry, cả sầu riêng - đều đã được bóc sẵn.
Mấy thứ này vừa mắc vừa quý, bình thường cậu chẳng nỡ mua. Ở đây lại bày ra miễn phí?
Tô Tuấn vốn rất thích ăn sầu riêng, nhưng lại ngại lấy – sợ vừa lấy một miếng thì sau này trên mạng lại có bài viết kiểu:
Nhưng vừa thấy mấy món ăn chính thì lập tức không chịu nổi nữa.
Nào là bò hầm xì dầu với ớt đỏ ớt xanh, rưới lên cơm chắc chắn cực phẩm.
Canh cà chua trứng.
Khoai tây áp chảo.
Cá hấp nguyên con.
Các món rau xào... tổng cộng tám món mặn, một món canh, mùi thơm ngào ngạt.
Tất cả đều đúng khẩu vị của Tô Tuấn.
Thêm cả mớ trái cây tươi, một cảm giác hạnh phúc trào dâng trong tim.
Cậu lấy một khay cơm rồi bắt đầu ăn.
Ngay miếng đầu tiên đã làm cậu mê mẩn.
Không ngờ bữa ăn ngon nhất năm nay lại xuất hiện ở... nhà ăn của một nhà trẻ!
Cậu bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Vừa nuốt xong miếng này đã nhét tiếp miếng khác. Không được, quá ngon rồi, bỏ sót một miếng cũng là tổn thất to lớn.
Đến khi ăn xong mới sực nhớ: quên đăng lên mạng xã hội!
Mà giờ nhìn lại thì... đã sạch trơn cả khay.
Cậu lấy cái bát sạch đi múc thêm hai miếng dứa, hai trái măng cụt.
Cuối cùng không nhịn được, vẫn đưa tay lấy thêm sầu riêng.
Rất chu đáo, bên cạnh còn chuẩn bị nước súc miệng và kẹo cao su để khử mùi.
Cắn một miếng – mềm mịn thơm ngọt.
Chỉ riêng bữa buffet này thôi cũng đã xứng đáng 200 tệ rồi.
Tô Tuấn ăn no nê, quyết định dù có phải dạy cả lớp cũng không sao người ta cho mình ăn ngon thế này rồi, sao còn tính toán được nữa?
No nê xong, Tô Tuấn cảm thấy cả người tràn đầy hạnh phúc.
Thậm chí còn muốn nộp hồ sơ vào đây luôn – nếu ngày nào cũng được như thế thì cậu quá sẵn lòng. Không biết nơi này có tuyển nhân viên không...
Tô Tuấn ăn xong rồi mới sực nhớ – nãy giờ mình đã ăn tới... năm bát cơm trắng.
Dù sao thì cũng cảm thấy hơi ngại.
Cậu quyết định lát nữa dạy học nhất định phải dốc hết sức mình, cho dù học sinh có kém cỡ nào cũng phải dạy cho hiểu.
Sau đó liền đến tìm Thẩm Vi:
“Giờ em có thể gặp học sinh của mình chưa ạ?"
Thẩm Vi dẫn cậu vào một phòng học riêng, bên trong Hạ Lăng Phong đã ngồi đợi từ lâu.
Tô Tuấn có phần kinh ngạc:
“Chỉ có một học sinh thôi à?"
Thẩm Vi gật đầu:
“Đúng vậy.”
Tô Tuấn lần đầu tiên cảm thấy hơi ngại khi nhận 200 đồng một giờ.
Cảm giác như chỉ riêng bữa ăn vừa rồi thôi cũng đủ coi như học phí rồi!
Đây là nhà trẻ, trong phòng có bảng đen, máy tính, máy tính bảng... đủ kiểu thiết bị học tập hiện đại. Tô Tuấn lập tức hiểu ra, đây là muốn cậu dạy theo kiểu hiện đại hoá.
Cậu hỏi qua trình độ của học sinh, ai ngờ lại ngẩn người.
Hạ Lăng Phong mới chỉ học vài hôm ở nhà trẻ.
Nói là “bắt đầu từ tiểu học”, nhưng thật ra Toán phải dạy từ 1 + 1, Ngữ văn thì dạy từ thanh mẫu vận mẫu đến viết chữ, Tiếng Anh thì bắt đầu từ bảng chữ cái ABCD.
Với một người từng thi đại học nằm trong top ba toàn trường như Tô Tuấn, việc dạy trình độ này quả thật là “giết gà dùng dao mổ trâu”.
Thế nhưng cậu vẫn quyết tâm dạy thật nghiêm túc.
Ai ngờ đứa bé này lại rất thông minh, học cái gì cũng hiểu rất nhanh.
Chỉ trong vòng một giờ, hai người đã từ lớp 1 học thẳng đến chương trình lớp 3 mà lại còn là ba môn cùng lúc!
Tô Tuấn cũng không biết mình dạy có nhanh quá không nữa, vì trước giờ chưa từng dạy trẻ nhỏ như vậy.
Mỗi phần dạy xong đều có ra bài kiểm tra nhỏ.
Những đề này đều lấy từ sách tham khảo ngoài giờ, không hề vượt chương trình.
Vốn là nội dung cho 10 buổi học, bây giờ nhét hết trong một buổi luôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


