Sau đó, Thẩm Vi đã tìm cho cậu bé một gia sư là sinh viên đại học, với mức lương 200 tệ mỗi giờ.
Cô đương nhiên biết vì sao Hạ Lăng Phong lại không hòa đồng với mọi người.
Thằng bé là một thiên tài – mà thiên tài khi ở giữa những người bình thường, thật sự sẽ rất khó chịu.
Tương lai của thằng bé là một thế giới rộng lớn hơn, Thẩm Vi muốn giúp bé xây dựng một nền tảng tốt từ bây giờ.
Vừa đăng thông tin lên nền tảng học trực tuyến, đơn đặt gia sư cho môn học cơ bản bên máy tính của cô đã bị giành mất.
Thẩm Vi kiểm tra sơ qua hồ sơ của người nhận dạy đánh giá dạy kèm lên đến 99%.
Là sinh viên xuất sắc của một trường đại học 985, còn đính kèm luôn điểm thi đại học năm đó – hơn 600 điểm.
Mà yêu cầu của Thẩm Vi lại rất đơn giản – chỉ cần dạy lại từ tiểu học.
Thẩm Vi hoàn toàn không ngờ, đơn đặt hàng dạy kèm cô tùy ý đăng lên đó lại khiến group chính thức của nền tảng học thêm bùng nổ.
Cả nhóm lập tức rộn ràng:
“Oa, vừa rồi có một đơn hàng lớn, mọi người thấy chưa? Ai mà nhanh tay thế?"
“Chắc là mấy người FA hai mươi năm mới có tốc độ tay đó, tôi còn chưa kịp xem thì đã bị cướp mất rồi!"
“Trời ơi, 200 tệ một giờ là thật sao?”
“Tôi cũng muốn kiếm tiền kiểu đó ghê!”
Đối với sinh viên đại học, dạy kèm luôn là một công việc bán thời gian tuyệt vời, ai cũng lên nền tảng tranh giành cơ hội.
Giá thuê thường do người thuê tự đặt – phần lớn chỉ khoảng 30 tệ một giờ.
50 tệ thì đã bắt đầu khó tìm người rồi, 100 tệ là hàng hiếm. Ấy vậy mà đơn của Thẩm Vi lại lên đến 200 tệ!
Đã thế còn là dạy... tiểu học. Không khác gì tiền từ trên trời rơi xuống.
Ngay sau đó, một người dùng có ID là “Tô Tuấn” lên tiếng:
“Xin lỗi nhé, đơn này là của ông đây giành được đó!”
Cậu ta còn chụp màn hình xác nhận đã nhận đơn thành công.
Mọi người nhìn thấy càng thêm chua xót:
“Sao mình chưa bao giờ gặp được chuyện tốt như thế này nhỉ?”
Trong ký túc xá đại học, Tô Tuấn vừa nhìn group vừa cười sướng như điên, quay sang bảo với bạn cùng phòng:
"Tối nay tao bao nhé, sắp kiếm được tiền lớn rồi!”
Bạn cùng phòng vừa nghe nói cậu dạy tiểu học mà lại lấy giá 200 tệ/giờ thì vừa ghen tị vừa tức giận:
“Tối nay nhất định phải lột sạch ví mày đấy!”
“Không thành vấn đề!” – Tô Tuấn đáp, rồi lấy giáo án mình tự soạn ra xem trước.
Dù sao thì người ta trả mức giá này, chắc chắn kỳ vọng không hề nhỏ.
Tuy nhiên, dạy kiến thức tiểu học thì đối với cậu mà nói... rất đơn giản.
Ngày hôm sau, đến đúng giờ hẹn, Tô Tuấn đến địa điểm chỉ định.
Nơi đó là một chỗ có tên... Nhà trẻ Mãn Thiên Tinh.
Vừa bước vào cổng, một mùi hương ngào ngạt đã xộc vào mũi.
Dù rõ ràng đã ăn sáng ở ký túc xá, nhưng cái mùi thơm này lại khiến bụng cậu réo lên từng cơn.
Thẩm Vi đã đứng chờ mười phút rồi:
“Xin chào, là thầy Tô Tuấn phải không?"
Tô Tuấn lập tức gật đầu lễ phép:
"Dạ, là em!"
“Chị chính là người đã đăng đơn trên trang web, làm phiền thầy giúp học sinh của chị bổ túc thêm kiến thức nhé."
“Không thành vấn đề.”
Tô Tuấn vừa đi theo cô vào trong vừa âm thầm lo lắng.
Chẳng trách gì mức lương cao thế, chắc trong đơn ghi không rõ – hóa ra là phải dạy cả một lớp học sinh mẫu giáo, thì 200 tệ/giờ cũng không còn cao nữa rồi.
Trong lòng cậu bắt đầu hoài nghi, mà không biết mở lời thế nào.
Tô Tuấn vội gật đầu:
“Vâng, vậy thì em ăn một chút thôi ạ.”
Nhưng vừa vào trong, cậu lập tức trợn tròn mắt không tin nổi cảnh tượng trước mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


