[Phiêu Phiêu Phiêu Lạc: Bán acc…]
Nhờ dành thời gian lượn lờ trên mạng trước đó, Hứa Phiêu đã có kha khá hiểu biết về mức giá chung của loại tài khoản này. Để tránh rơi vào cảnh bị ép giá quá đà, cô chủ động báo luôn một con số cao hơn mức định giá thực tế.
Đối phương quả nhiên lập tức vào vai kẻ chém giá sập mặt: [Tôi vốn định mua acc nam, cái này là acc nữ à… Tôi thấy acc cô cũng chẳng còn bao nhiêu vàng hay nguyên liệu, lại không có skin luôn hở? 10 vạn thì tôi còn cân nhắc được.]
Một phát trả giá cắt đứt mất nửa số tiền khiến Hứa Phiêu như thấy lại cảnh hồi nhỏ được mấy bà cô dắt đi chợ, tận mắt chứng kiến các dì các thím mặc cả hăng say đến thế nào.
[Phiêu Phiêu Phiêu Lạc: Giờ Healer tuyến đầu cũng chỉ có vài người thôi, đều là do các công hội lớn tự nuôi cả. Nếu không vì kẹt tiền thì tôi chẳng bán đâu, 10 vạn thì khỏi nghĩ, ít nhất cũng phải 18 vạn.]
Hứa Phiêu vừa phải cắn răng chịu đựng cơn đau đầu hành hạ, vừa kiên nhẫn cò kè mặc cả từng chút một với người ta.
Sau vài lượt thương lượng qua lại vô cùng căng thẳng, cuối cùng cô chấp nhận bán tài khoản với giá 15 vạn liên minh tệ.
15 vạn nghe qua thì có vẻ là một khoản tiền lớn, đủ cho cô thoải mái chi tiêu trong một khoảng thời gian.
Thế nhưng nếu như không gian trong game không đủ dùng, Hứa Phiêu vẫn phải bỏ tiền túi ra để mua thêm diện tích mở rộng.
Một mét vuông mất tới 1000 liên minh tệ, tính ra 15 vạn này cũng chỉ mua thêm được vỏn vẹn 150 mét vuông mà thôi.
Nếu đây là diện tích xây nhà ở ngoài đời thực thì cũng tạm coi là ổn, thế nhưng khi đặt vào bối cảnh thế giới Hồng Hoang rộng lớn thì con số đó chẳng nhằm nhò gì cả. Muốn mở rộng ra đủ cho một khu các bộ lạc tụ tập ngay dưới chân núi thôi cũng đã thấy vô cùng khó khăn rồi.
Vừa âm thầm tính toán xem nên phân bổ số tiền bán tài khoản này thế nào cho thực sự hợp lý, Hứa Phiêu vừa truy cập lên Tinh Võng để đặt mua ngay 30 túi dinh dưỡng vị bình thường, tiêu tốn hết 300 liên minh tệ.
Như vậy là ít nhất cô cũng đã có thể yên tâm cầm cự sống sót qua 30 ngày tới.
Tính theo mốc thời gian hiện tại thì trời cũng đã về khuya lắm rồi. Căn phòng nhỏ hẹp nơi cô đang ở hoàn toàn không bật đèn, không gian chỉ được thắp sáng bởi ánh huỳnh quang yếu ớt tỏa ra từ chiếc khoang mô phỏng, cùng với màn hình ánh sáng giao diện hiển thị trên cổ tay cô.
Thế nhưng ở ngay phía bên ngoài cửa sổ thì bầu trời lại sáng trưng một cách kỳ lạ.
Luồng ánh sáng ấy hoàn toàn không phải đến từ tự nhiên, mà nó hắt vào từ những ngọn đèn neon liên tục chớp nháy đủ đủ loại sắc màu ở đô thị.
Thi thoảng lại có vài tia sáng đa sắc rọi qua ô cửa sổ nhỏ, quét một đường dài lướt qua bức tường và trần nhà của căn phòng nhỏ này.
Hứa Phiêu cứ thế lặng lẽ ngồi yên bên trong khoang game mô phỏng một lúc lâu. Sau cùng, cơn đau đầu dữ dội cũng dần dịu bớt, và sức lực trên cơ thể cô cũng bắt đầu từng chút một hồi phục trở lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)