“Im đi!” Hứa Phiêu cố gắng dồn hết sức lực để chịu đựng cơn đau đớn dữ dội đột ngột ập đến, cô gồng mình gắng gượng lắm mới có thể cất tiếng thốt ra được một câu mắng chửi vô cùng yếu ớt.
Có điều chính bản thân cô cũng hoàn toàn không thể lường trước được rằng, việc dồn dập vắt kiệt sức lực để sử dụng tinh thần lực tạo ra chừng ấy thứ đồ sộ trong cùng một lần thao tác, đối với những người khác ở thế giới này mà nói thì đó chính là một mức độ phung phí đến cái mức vô cùng khó tin.
Công việc làm game ở thế giới tinh tế này tuy rằng nhìn qua thì có vẻ dễ dàng hơn một chút nếu mang ra so sánh với thế giới mà cô từng sống trước đây, thế nhưng trên thực tế mọi chuyện lại hoàn toàn không hề “dễ chơi” chút nào như những gì cô từng nghĩ.
Bởi vì cái gọi là tinh thần lực kia, tuy rằng bất kỳ ai sinh ra cũng đều sở hữu sẵn ở trong người, thế nhưng những cá nhân vừa mới sinh ra đã may mắn nắm giữ được nguồn tinh thần lực hùng mạnh thì lại thuộc dạng vô cùng hiếm hoi.
Đại đa số mọi người ở đây chỉ cần có đủ năng lượng tinh thần để tự tay tạo ra được một căn nhà nhỏ xinh hay một sinh vật có kích thước to cỡ bằng một con voi thôi là đã được đánh giá đạt chuẩn trung bình rồi.
Nhưng mấy chuyện này Hứa Phiêu vẫn còn chưa biết, cô chỉ biết là bây giờ đầu mình đau muốn nổ tung, cuộn người trong khoang game mô phỏng đang mở, ôm đầu không rõ đã chịu đựng bao lâu, những cơn đau nhói cuối cùng cũng dần chuyển thành đau âm ỉ theo từng đợt.
Ít nhất là còn chịu được.
Hứa Phiêu gắng gượng vịn hai bên khoang mô phỏng ngồi dậy, trước mắt vẫn còn hơi tối sầm. Đồng thời không rõ là do tiêu hao tinh thần lực quá mức, hay do nước dinh dưỡng loại kém đã hết tác dụng, bụng cô lại bắt đầu kêu gào.
Đau đầu cộng với đói bụng, đúng là combo khốn khổ.
Giống như mỗi lần đến kỳ kinh là lại muốn ăn thả ga mấy món ngon ấy, trong lúc này Hứa Phiêu càng thêm chán ghét đống nước dinh dưỡng loại kém kia, chỉ muốn có một ít tôm hùm cay, gà rán, xiên nướng, lẩu, thịt nướng, trà sữa hay gì đó thật nhiều calo để tự an ủi bản thân.
Nhưng trong những thứ đó, chẳng có lấy một món ăn tinh tế nào, chỉ toàn là dinh dưỡng, dinh dưỡng và dinh dưỡng.
Trước đây khi dạo trên Tinh Võng, Hứa Phiêu còn chẳng thấy nơi nào bán nguyên liệu nấu ăn nữa cơ, trong tình cảnh này thì dù cô có là nhân vật chính trong truyện đi nữa cũng chẳng có ích gì.
Haiz, không có đồ ngon thì ít nhất cho cô ít dinh dưỡng có vị bình thường đi?
Hứa Phiêu cố chịu cơn đau âm ỉ trong đầu, mở quang não trên vòng tay ra, nghĩ một lát rồi tìm lại bài đăng rao mua tài khoản game mà cô từng xem trước đó.
Đúng vậy, cô định bán tài khoản game của nguyên chủ.
Thật ra ngay khi biết tài khoản game có thể bán, cô đã nghĩ đến chuyện này rồi, chỉ là lúc đó chưa tìm được cách kiếm sống sau khi bán tài khoản nên mới chưa quyết định. Người muốn mua tài khoản đó cần một acc chính hệ Healer, mà acc của nguyên chủ vừa khéo lại là một Healer*, hơn nữa còn là Healer tuyến đầu trong đội khai hoang của nam chính, điểm này đúng là cộng kha khá điểm.
*Healer: hỗ trợ hồi máu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)