Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cũng có người lạnh nhạt nhìn: "Lời hay khó khuyên quỷ muốn chết... Bọn mình ám chỉ đến thế mà cô ta còn không hiểu, cũng là đáng đời cô ta thôi."
Lê Diệu không có nhiều tiền, dẫn Mặt Rỗ và Đại Tráng lên tàu điện ngầm.
Cô ngồi một mình, còn Mặt Rỗ và Đại Tráng đứng ở góc nhỏ giọng bàn tán.
"Anh, cô gái kia trông chẳng giống người có tiền, ngay cả taxi cũng không dám đi, còn đi tàu điện ngầm, nghèo đến thế cơ à." Đại Tráng tỏ ra khinh thường.
Mặt Rỗ nghiêng đầu, lén quan sát Lê Diệu. Cô gái đội mũ, đeo kính râm, trên mặt còn quấn băng, không nhìn rõ được gương mặt. Quần áo cô mặc cũng là hàng rẻ tiền, nhìn không giống người có tiền.
Mặt Rỗ nhíu mày: "Dù có nghèo đến đâu, trong túi ít nhất cũng phải có vài trăm tệ. Hơn nữa cô ta mở nhà ma đấy, đây là công việc lớn mà. Tiền thuê nhà, đạo cụ, nhân viên... chỗ nào cũng tốn tiền."
Đại Tráng gật đầu: "Ừ, đến nơi chúng ta sẽ tìm cách ép tiền. À anh, ngoại ô phía Tây chẳng phải là khu nghĩa trang sao? Mở nhà ma ở đó thì ai mà tới?"
Vừa rồi hắn dùng bản đồ trên điện thoại để tra, khu vực ngoại ô phía Tây hoàn toàn trống trơn, mở nhà ma ở đó thì làm ăn thế nào?
"Lo làm gì. Chúng ta lấy được tiền rồi đi, mặc kệ cô làm ăn ra sao." Mặt Rỗ chẳng muốn nghĩ nhiều: "Với lại bây giờ người trẻ đều thích cảm giác kí©h thí©ɧ. Nghĩa trang mà mở nhà ma, chỉ nghĩ thôi đã thấy hồi hộp rồi."
Tàu điện ngầm rất tiện lợi, chưa đến nửa tiếng đã tới nơi.
Lê Diệu đi trước dẫn đường, còn Mặt Rỗ và Đại Tráng theo sau.
Ban đầu, Mặt Rỗ và Đại Tráng tưởng rằng nhà ma của Lê Diệu chỉ là một cửa hàng nhỏ. Nhưng khi đến nơi, nhìn thấy bức tường bao rộng lớn, cả hai đều sững sờ.
"Con bà nó! Chỗ này rộng thế này à!"
"Một khu đất lớn thế này, tiền thuê phải tốn bao nhiêu chứ? Phen này chúng ta phát tài rồi!"
Đang định kiếm cớ để đòi thêm tiền, gã liền thấy hai mỹ nhân tuyệt sắc bước tới.
Một người mặc sườn xám, người kia mặc cổ phục, cả hai còn đẹp hơn cả minh tinh trên tivi.
Mặt Rỗ ngơ ngẩn, Đại Tráng cũng đứng ngây ra.
Hai anh em ngơ như vịt, một lúc lâu không nói thành lời. Lê Diệu gọi họ mấy lần mới tỉnh lại.
Mặt Rỗ vội lau nước dãi nơi khóe miệng, mắt lóe lên ánh sáng kỳ quặc: "Bà chủ, hai người này là?"
Lê Diệu hờ hững đáp: "Họ là nhân viên ở đây."
Nhân viên mà đẹp thế này sao!
Mặt Rỗ nảy sinh ý đồ xấu xa. Gã đảo mắt quan sát xung quanh, nhận ra trong nhà chỉ có năm người, phía bên họ có hai người đàn ông, còn bên kia chỉ có ba cô gái yếu đuối. Xung quanh thì hoang vu, vài chục dặm không một bóng người.
"Mẹ nó! Trời ban cơ hội đây mà!"
"Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu!"
Mặt Rỗ và Đại Tráng nhìn nhau một cái rồi gật đầu với Lê Diệu: "Hiểu rồi, tôi với em trai đều là thợ quen việc. Bà chủ yên tâm, nhất định sẽ hoàn thành tốt công việc."
"Được, vậy phiền hai người nhé." Lê Diệu gật đầu, sau đó chỉ vào Như Hoa và Họa Bì: "Họ là người giám sát. Nếu có gì không hiểu, cứ hỏi họ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







