Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhà ma của tôi thông với địa phủ Chương 10: Lang Quân...

Cài Đặt

Chương 10: Lang Quân...

Sau khi Lê Diệu rời đi, Mặt Rỗ lập tức nhào tới bên cạnh Họa Bì. Cô gái này quá đẹp, làn da mịn màng như nước, làm gã ngứa ngáy không chịu nổi.

"Người đẹp, tôi có chỗ này chưa hiểu, cô có thể chỉ cho tôi không?" Nói rồi gã đưa bản vẽ ra trước mặt Họa Bì, đồng thời thừa cơ nắm lấy tay cô.

Họa Bì không rút tay ra, ngược lại còn nghiêng đầu tựa vào ngực Mặt Rỗ: "Được thôi. Chúng ta vào phòng nói chuyện nhé?"

Vào phòng nói chuyện sao? Cô gái này thật biết cách chiều lòng.

Mặt Rỗ vui sướиɠ đến nỗi không biết trời đất là gì nữa, vội vàng kéo Họa Bì đi vào phòng.

"Người đẹp tên là gì thế?"

"Mọi người gọi tôi là Họa Bì."

Họa Bì?

Mặt Rỗ, với cái đầu ngập trong du͙© vọиɠ, thoáng có chút tỉnh táo. Cái tên này nghe quen quen...

"Lang quân..." Họa Bì đưa tay chỉ vào ngực Mặt Rỗ: "Thϊếp muốn có trái tim của chàng, chàng cho không?"

Ôi trời! Cô gái này còn muốn trái tim của gã.

Mặt Rỗ như mềm nhũn cả người, cười hề hề: "Cho, anh cho em... Trái tim anh là của em."

Nghe vậy, mắt Họa Bì sáng bừng lên, vô cùng phấn khích: "Tốt quá, vậy tôi lấy trái tim đây."

Nói rồi, nhanh như chớp, cô xé toạc lớp da người trên mình, năm ngón tay duỗi ra, chộp thẳng vào ngực Mặt Rỗ.

Chớp mắt, mỹ nhân biến thành ác quỷ.

Cùng lúc đó, từ một căn phòng khác vang lên tiếng la thất thanh của Đại Tráng: "Á! Ma! Mặt Rỗ cứu em!"

Hai gã hoảng sợ chạy loạn khắp nơi, Họa Bì và Như Hoa thong thả đuổi theo phía sau.

Tiếng hét của hai anh em vang vọng khắp khu nhà, khiến họ sợ đến mức quên cả đường đi lối lại.

Khi Lê Diệu quay lại, cả hai đang co rúm trong một góc, run lẩy bẩy.

"Được rồi, các cô thu lại đi, đừng làm họ sợ quá. Họ còn phải làm việc nữa." Lê Diệu bước tới, đá nhẹ vào Mặt Rỗ: "Dậy đi làm việc mau."

Mặt Rỗ nước mắt ngắn dài, hoàn toàn mất đi vẻ hống hách ban đầu. Gã run rẩy môi hỏi: "Bà... bà chủ, họ là ma à?"

Lê Diệu không trả lời, thay vào đó cô rút ra một chiếc roi, gõ nhẹ vào lòng bàn tay mình và lạnh giọng nói: "Đừng hỏi nhiều, dậy làm việc đi."

Đây là ý tưởng mà cô lấy cảm hứng từ Minh Dạ. Hình ảnh anh quất roi đánh Họa Bì thật sự quá ấn tượng.

Mặt Rỗ và Đại Tráng không dám phản kháng chút nào, vội vàng đứng lên làm việc một cách chăm chỉ.

Số tiền trong tay Lê Diệu vốn đã không đủ, Mặt Rỗ và Đại Tráng lại là lao động tự tìm tới, không dùng thì quá phí.

Cô giữ hai người họ lại làm việc suốt ba ngày, hoàn thành toàn bộ cảnh dựng cho Họa Bì rồi mới để họ rời đi.

Khoảnh khắc biết mình được rời khỏi, Mặt Rỗ và Đại Tráng xúc động đến rơi nước mắt, không cần lấy tiền công, cuống cuồng bò lăn bò càng rời khỏi đó.

"Hu hu, cuối cùng cũng rời khỏi cái chốn ma quỷ này rồi!"

Họ thề rằng sau này sẽ không bao giờ bước chân vào đây thêm một lần nào nữa.

Sau khi hai người rời đi, Lê Diệu kiểm tra cảnh dựng vừa hoàn thành, hài lòng gật đầu.

Đúng lúc này, ứng dụng trên điện thoại chớp sáng. Lê Diệu mở phần [Nhiệm vụ của tôi].

Nhiệm vụ phụ dựng cảnh cho Họa Bì đã hoàn thành và cô nhận được một phần thưởng.

Phần thưởng: [Cảnh tượng hóa hiện thực].

Đây là gì nhỉ?

Lê Diệu tò mò nhận thưởng và bấm chọn sử dụng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc