Lê Tiếu Tiếu ngẩn tò te đứng xem màn "lật mặt" nhanh như chớp của bọn họ, đầu óc nhất thời chưa kịp loát. Rõ ràng ban nãy còn bày ra cái tư thế sẵn sàng đánh người cơ mà, tại sao vừa nhìn thấy kẻ buôn người này lại sợ rúm ró đến mức ấy? Chẳng lẽ gã đánh nhau giỏi lắm sao?
Nàng tò mò đánh giá Vi Anh Kiệt từ trên xuống dưới một lượt, thầm nghĩ bước chân của tên này lảo đảo, hư phù, rõ ràng chỉ là kẻ "thùng rỗng kêu to", trông đâu có giống cao thủ lợi hại gì đâu nhỉ?
Đúng lúc này, Vi Anh Kiệt sầm mặt bước tới, quát lớn: "Tại sao lại dừng hết lại? Là kẻ nào đang gây sự hả?"
Tuy nhiên, nhớ lại cái cảnh nàng vừa nãy chẳng tốn chút sức lực nào đã dễ dàng hất ngã mình, gãlại đâm ra e dè vì chưa nắm rõ thực lực của nàng. Thế là gã đành tạm thời nuốt cục tức vào trong, lớn tiếng quát tháo: "Còn không mau đi tiếp! Nếu để lỡ dở thời gian, mỗi người sẽ bị trừ một trăm văn tiền!"
Lời đe dọa này vừa thốt ra, đám lưu dân lập tức im bặt, cấm khẩu. Số tiền bán mình còn lại bọn họ vẫn chưa cầm nóng tay, làm sao có thể để bị trừ đi nhiều như vậy được? Thế là, bọn họ cũng chẳng còn tâm trí đâu mà thù hằn Lê Tiếu Tiếu nữa, vội vàng khúm núm bám sát theo sau lưng Vi Anh Kiệt, chỉ sợ bước chậm một nhịp là sẽ bị trừ mất tiền oan.
Vi Anh Kiệt dẫn bọn họ đi vòng vèo qua dăm bảy ngã rẽ, cuối cùng bước vào một khu tiểu viện. Trước cổng viện có trồng một cây hòe già, khoảng sân ở giữa thì trống huếch trống hoác, đủ sức chứa cả mấy chục người. Đối diện là ba gian nhà chính, hai bên hông là mấy gian phòng ngủ chung. Thấy gã dẫn người trở về, từ sảnh chính có một phụ nhân mặc áo xanh trạc ngoài bốn mươi tuổi bước ra đón: "Về rồi đấy à? Chuyến này chọn được món hàng nào ra hồn không?"
Vi Anh Kiệt hất cằm chỉ vào bốn nam bốn nữ đang rụt rè đứng phía sau: "Có tám đứa, tất cả đều là bán đứt. Bà hỏi han tình hình rồi cho chúng ký khế ước đi, sẵn tiện xem xét phân loại xem đứa nào đưa đi đâu được. Ta đi thay bộ y phục đã."
Trước khi đi, gã còn không quên trừng mắt lườm Lê Tiếu Tiếu đang đứng tít ở cuối hàng một cái. Nếu không phải ban nãy bị con nhãi này bất thình lình hất cho ngã nhào một cú, thì bây giờ gã đâu có cần phải phiền phức đi thay đồ thế này!
Lê Tiếu Tiếu là người bước vào cuối cùng. Nàng ngẩng đầu nhìn tấm biển hiệu treo ngoài cổng viện, trên đó có viết bốn chữ: "Nha hành chữ X". Trong bốn chữ ấy, nàng nhận mặt được ba chữ. Dựa vào vốn kiến thức nghèo nàn của mình để suy luận, nàng lờ mờ đoán ra đây chắc hẳn chính là tụ điểm buôn bán nhân khẩu ở cái thế giới này.
Đối với chữ viết ở thế giới này, có chữ nàng biết, có chữ lại mù tịt. Nguyên nhân là bởi ở thời mạt thế nơi nàng sinh ra và lớn lên, đã hiếm có ai còn sử dụng Hán tự cổ nữa rồi. May mắn thay, người thầy dạy lịch sử hồi nhỏ của nàng lại là một người đam mê Hán ngữ cổ, thỉnh thoảng trong giờ học ông hay lén lút "kẹp thêm hàng tư" để dạy cho học trò. Nhờ vậy mà nàng mới nhận mặt được một vài chữ Hán đơn giản, chứ gặp phải mấy chữ nhiều nét ngoằn ngoèo thì nàng cũng đành chịu chết. Điển hình như hai câu đối dán ở ngay trước cửa kia, nàng nhìn mãi mà chẳng dịch nổi trên đó viết cái gì.
Lúc này, phụ nhân áo xanh đã cầm theo một cuốn sổ và một cây bút lông bước ra. Bà ta yên vị ngồi xuống chiếc bàn đặt trước sân, sai đám lưu dân xếp thành một hàng dọc rồi bắt đầu ghi chép thông tin từng người một:
"Tên gọi là gì?"
"Vương Đại Tráng."
"Đến từ đâu?"
"Thôn Hà Phong, dốc Hoàng Thạch, Dực Châu."
"Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
"Hai mươi mốt ạ."
"Vì nguyên nhân gì mà phải chạy nạn đến huyện Bí Dương này?"
Một nét bi thương, đau khổ lập tức trào dâng trên khuôn mặt Vương Đại Tráng. Hắn đưa tay quệt nước mắt, nức nở kể: "Từ năm ngoái cho đến tận mùa xuân năm nay, trời hạn hán nặng nề, một giọt mưa cũng chẳng thèm rơi. Lúa mì, lúa nước ngoài đồng đều chết khô chết héo hết cả, đến hạt giống cũng chẳng thu hồi lại được. Quê ta đã có không biết bao nhiêu người già và trẻ nhỏ phải chết vì đói. Khó khăn lắm mới cầm cự được đến tiết Thanh Minh, trời rốt cuộc cũng đổ mưa, những tưởng nạn hạn hán cuối cùng đã được xoa dịu. Nào ngờ đâu, trời cứ thế trút mưa xối xả suốt ba tháng ròng rã, nhấn chìm toàn bộ nhà cửa và ruộng đồng. Cả dốc Hoàng Thạch chìm trong biển nước mênh mông. Cũng may là cha ta nhận thấy tình hình không ổn, liều mạng kéo cả nhà bỏ chạy nên mới thoát cảnh chết đuối. Còn những người trong làng vì luyến tiếc nhà cửa, ruộng vườn mà không chịu sơ tán... giờ đã chẳng còn ai sống sót nữa rồi..."
Lời này vừa thốt ra, ngoại trừ Lê Tiếu Tiếu vẫn đang ngơ ngác, mấy người còn lại lập tức òa khóc nức nở, tiếng khóc than vang lên thành một mảnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)