Những người khác nghe thế cũng lập tức xúm lại vây quanh gã buôn người. Bọn họ thi nhau túm áo, kéo quần gã để van nài gã mua mình. Gã buôn người bực bội vung chân đá văng từng người một ra. Sau đó, gã lạnh lùng phủi phủi vạt áo, chỉ thẳng vào Lê Tiếu Tiếu rồi nói: "Mày, tao chọn mày đấy. Muốn bán bao nhiêu tiền?"
Gã thầm tính toán: một đứa từng làm nghề đốt quặng, bị bỏ đói bấy lâu mà vẫn còn khỏe như voi thế này, nếu được ăn no thì sức lực còn khủng khiếp đến mức nào nữa? Mua một đứa về mà làm việc bằng hai người, thế chẳng phải là tiết kiệm được một phần tiền hay sao? Quyết định chọn nó vậy.
Lê Tiếu Tiếu ngẩn người. Bao nhiêu tiền ư? Tiền tệ ở thế giới này được tính toán như thế nào nhỉ? Một hạ nhân thì đáng giá bao nhiêu tiền? Nghĩ mãi không ra, nàng đành thành thật lắc đầu: "Ta không biết, ông cứ xem rồi trả giá đi."
Trong mắt gã buôn người lóe lên tia kinh ngạc khó tin. Gã lập tức cho rằng con ranh ngốc nghếch này chắc hẳn vì mất đi người thân nên mới mắc bệnh điên, đến mức ngay cả giá trị bản thân cũng chẳng nắm rõ. Thế nhưng, món hời dâng tận miệng thế này, làm sao gã có thể bỏ qua cho được? Đảo mắt một vòng, gã lên tiếng dụ dỗ: "Năm lượng bạc! Mày theo tao đi, tao sẽ đưa mày đến một chỗ tốt, đảm bảo mày sẽ phải biết ơn tao cả đời."
Năm lượng bạc ư? Thế là bao nhiêu tiền?
Vì thời gian Lê Tiếu Tiếu xuyên không đến đây còn quá ngắn, cộng thêm việc những người nàng gặp trên đường chạy nạn đều là dân nghèo rớt mồng tơi. Bọn họ đào đâu ra bạc trắng, trên người chỉ có le lói vài đồng tiền xu lẻ tẻ. Do đó, từ lúc đến đây, nàng chỉ mới nhìn thấy tiền xu mà thôi. Thế nên, nàng lại thật thà đáp: "Phải đổi thành tiền xu thì mới được."
Gã buôn người nghe vậy cũng chẳng mảy may nghi ngờ. Dù sao thì dân đen bách tính thường cảm thấy tiêu bạc rất bất tiện. Khoan bàn đến chuyện bạc tốt hay xấu, chỉ riêng việc mua chút đồ lặt vặt cũng phải dùng kìm cắt nhỏ bạc ra, mà lúc cắt lại còn bị hao hụt, chi bằng cứ dùng tiền xu cho tiện lợi. Nghĩ vậy, gã móc từ trong ngực áo ra hai xâu tiền xu rồi chìa ra trước mặt nàng: "Này, chỗ này là hai ngàn đồng. Đợi lát nữa mày điểm chỉ vào khế ước bán thân xong, tao sẽ đưa nốt ba ngàn đồng còn lại."
Nếu chiếu theo thời giá của những năm trước, năm ngàn đồng tuyệt đối không thể nào mua nổi một tỳ nữ trẻ tuổi. Phải biết rằng, giá của một tỳ nữ trong độ tuổi từ mười hai đến hai mươi bét nhất cũng phải rơi vào khoảng mười lăm đến hai mươi lượng bạc. Thế nhưng, hoàn cảnh hiện tại đang là thời buổi thiên tai loạn lạc, có người chịu bỏ tiền ra mua đã là phúc ba đời rồi. Ít ra thì người được mua cũng có chỗ che mưa che nắng, có miếng cơm nhét bụng, không phải chịu cảnh chết bờ chết bụi.
Sau đó, gã buôn người tên Vi Anh Kiệt lại tiếp tục chọn thêm vài nam nữ thanh niên khỏe mạnh trong đám lưu dân. Những người được chọn đều mừng rỡ đến mức hai mắt sáng rực lên. Tuy nhiên, ngặt nỗi bọn họ thường là những người đang phải gánh vác cả gia đình. Nay trụ cột lao động chính đã bị bán đi, những người già yếu, phụ nữ và trẻ em còn lại lập tức ôm nhau khóc lóc thảm thiết.
Đám thanh niên được chọn vừa gạt nước mắt, vừa nghẹn ngào an ủi người nhà. Vi Anh Kiệt cũng áp dụng mức giá tương tự như Lê Tiếu Tiếu: nữ thì đưa trước hai ngàn đồng, nam thì hai ngàn rưỡi. Vừa cầm tiền nóng hổi trên tay, những nam thanh nữ tú này liền quay sang dúi sạch sành sanh cho người nhà, chẳng giữ lại cho bản thân lấy một đồng nào.
Dù sao thì đợi lát nữa ký khế ước xong, họ vẫn còn nhận được hơn phân nửa số tiền cơ mà. Bản thân họ nay đã có chốn nương thân, nhưng người nhà ở lại thì vẫn bơ vơ không nơi nương tựa. May mà vị huyện lệnh ở đây không xua đuổi lưu dân, biết đâu người nhà có thể dùng số tiền này để thuê tạm một gian nhà tranh lụp xụp trong vùng. Chỉ cần cả nhà cắn răng chịu đựng, thì kiểu gì cũng sẽ sống sót qua ngày.
Những người nhà vừa nhận được tiền lập tức ôm khư khư vào lòng. Bọn họ vừa lén lút giấu tiền đi, vừa đưa mắt dáo dác nhìn quanh đầy cảnh giác, chỉ sợ có kẻ nào đó lao tới cướp mất miếng cơm manh áo cuối cùng.
Tổng cộng, Vi Anh Kiệt đã chọn được bốn nam và bốn nữ. Gã đưa tay chỉnh lại chiếc mũ trên đầu, hất hàm ra lệnh: "Những đứa được chọn, mau đi theo tao."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)