Chớp mắt đã sắp hết tháng 11, tháng 12 các đơn vị đều bận tổng kết, đây là thời gian bận rộn nhất của người làm kế toán, buổi trưa ăn cơm cũng chỉ qua quýt, Mạch Tiểu Hân không nhịn được than thở với Hà Đông: "Ăn tết có gì hay chứ, tớ chỉ nghe thấy tiếng bước chân của tuổi trẻ đang rời mình càng ngày càng xa thôi".
Hà Đông đang anh dũng vật lộn với một miếng móng giò nướng, vừa nghe liền cười nói: "Thì được tiền thưởng cuối năm, một năm vất vả làm việc không phải là vì cái phong bì cuối cùng này sao. Năm nay công ty bạn làm ăn thế nào?"
Hà Đông nói: "Đồ ngốc, cho đi du lịch còn rẻ hơn nhiều. Bây giờ du lịch Hải Nam có hơn ba triệu, đưa tiền lì xì thì biết đưa bao nhiêu? Quanh năm suốt tháng tớ ăn ở miễn phí, không có mười lăm hai mươi triệu thì không dám đưa ra. Không giống bạn, tuổi này mà đến vẫn còn được khối tiền mừng tuổi, bố mẹ bạn sợ bạn không trả nổi tiền mua nhà nên đến tết lại mừng tuổi bạn đủ tiền trả góp trong một năm đúng không? Cái gọi là tự lập loại này của bạn đúng là lừa mình dối người!"
Mạch Tiểu Hân gật đầu cười nói: "Nghe bạn nói như vậy quả thật tớ cũng cảm thấy mình đúng là dối trá, quả thực ngụy quân tử, ngụy quân tử!"
"Ai ngụy quân tử đấy?" Ngải Lâm bê đĩa đến bên cạnh Mạch Tiểu Hân ngồi xuống, "Từ lần trước em về nhà lên đến giờ chị vẫn chưa gặp được em, bận gì thế?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
