Sáu giờ sáng mùa đông, sắc trời còn rất u ám, cô vệ sinh môi trường đô thị nghiêm túc với công việc đang đánh vật với vô số lá rụng đầy đường phố, mấy quán ăn sáng bên đường mặc dù còn chưa có khách hàng nhưng mùi thơm của đồ ăn đã bay khắp phố, thỉnh thoảng có người mặc quần đùi áo lót chạy thể dục không sợ lạnh khiến những người đi làm sớm liên tiếp quay đầu nhìn mà ngưỡng mộ. Mạch Tiểu Hân đứng ở ven đường, vừa nhìn về phía khu nhà "Tượng thụ nhân gia" vừa dùng hai bàn tay có đeo găng tay xoa xoa mặt. Buổi tối hôm qua hát Karaoke với các anh chị họ đến hai giờ đêm mới ngủ, mới ngủ được hơn ba tiếng đã mơ mơ màng màng bị mẹ kéo dậy khỏi giường, lúc xuống lầu vẫn còn ngái ngủ, bây giờ bị gió lạnh thổi vào mặt cuối cùng mới tỉnh hẳn ngủ. "Đến rồi đến rồi, bố, phải mua ba suất bánh nướng, năm suất bánh quẩy, cả ba bát tào phớ nữa". Nhìn thấy xe của Mục Tư Viễn tới, Mạch Tiểu Hân kéo kéo tay bố mình kêu lên, "Nhanh lên nhanh lên!"
Xe chạy tới gần, Mục Tư Viễn hạ cửa kính xuống thò đầu ra, "Tiểu Hân, đi thôi!"
"Đây rồi đây rồi!" Giáo sư Mạch đi mua đồ ăn sáng theo mệnh lệnh của con gái chạy về, nhìn người ngồi trong xe hỏi, "Là tổng giám đốc Mục đúng không?"
Mục Tư Viễn không ngờ bố Mạch Tiểu Hân lại đưa con gái ra đây đợi xe, vội mở cửa xe bước xuống. Thấy giáo sư Mạch mặc một chiếc áo lông sẫm màu, áo len cổ cao, quả nhiên rất đẹp trai, tinh thần sáng láng, Mục Tư Viễn cũng bất giác ưỡn thẳng lưng lên.
Giáo sư Mạch vừa đưa đồ điểm tâm trong tay cho anh vừa nói: "Đúng là làm phiền cháu quá, Tiểu Hân bảo chú mua đồ ăn sáng, ăn luôn đi cho nóng, thời gian chắc vẫn còn đủ".
"Cảm ơn chứ", Mục Tư Viễn nhận lấy, cung kính nói, "Để chú phải mua điểm tâm, đúng là ngại quá".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
