Năm Thịnh Nguyên thứ hai mươi sáu, trong điện Càn Nguyên, Cảnh đế đã hơn bốn mươi tuổi ngồi trên ghế rồng, nhìn chồng tấu chương cao cao trên ngự án, trong mắt lộ ra một tia không kiên nhẫn, lại nhìn án thư bên trái trống không: "Tiểu Tam nhi đâu, chạy đi đâu rồi?"
Lộ công công canh một bên vội trả lời: "Hiện giờ Thái tử gia đang ở Khôn Ngọc cung, cùng Hoàng hậu nương nương dùng bữa."
Cảnh đế vừa nghe lời này, trong lòng liền ê ẩm, chuyện bồi Hoàng hậu dùng bữa tiêu khiển không phải là của hắn sao? Từ khi nào đến phiên Tiểu Tam nhi rồi: "Bãi giá Khôn Ngọc cung."
Lộ công công biết sẽ như vậy, hắn nhìn đống tấu chương còn nguyên chất như núi, sau hắng giọng một cái, ngâm xướng: "Bãi giá Khôn Ngọc cung."
Từ sau khi được phong Hậu, Thẩm Ngọc Quân đã chuyển đến cung Khôn Ngọc, cung Cảnh Nhân của Văn Khang Hoàng hậu đã qua đời để lại cho tiểu Tứ Nguyên Thụy.
"Nào, ăn nhiều một chút," Thẩm Ngọc Quân gắp một đũa cá quế hoa trân châu cho đại nhi tử Nguyên Húc ngồi bên tay trái nàng, cũng chính là Tiểu Phì Trùng đã lớn, sau lại gắp một thịt kho cho tiểu nhi tử Nguyên Thần bên tay phải: "Con cũng ăn nhiều một chút."
"Tạ mẫu hậu," hai huynh đệ mỉm cười ăn.
Nguyên Húc nhìn cá quế hoa trân châu trong chén, viền mắt nóng lên, yên lặng cúi xuống bắt đầu ăn. Nó mới bị phụ hoàng gọi gấp từ Dụ Môn quan trở về, hôm nay cũng là lần đầu tiên hắn dùng bữa cùng mẫu hậu sau khi hồi kinh. Từ sau khi hồi kinh, nó phát hiện mẫu hậu nó già đi không ít, chắc là vì lo lắng cho nhi tử là nó đây.
Ăn không nói ngủ không nói, ba mẫu tử đều không lên tiếng mà dùng bữa.
"Hoàng thượng giá lâm," thái giám thủ vệ ngâm xướng.
Thẩm Ngọc Quân dẫn đầu buông đũa xuống, dẫn hai nhi tử ra cửa nghênh đón: "Thần thiếp/ nhi thần thỉnh an Hoàng thượng/ phụ hoàng."
Cảnh đế chắp hai tay sau lưng, nói: "Đứng lên đi," rồi bước nhanh vào cung Khôn Ngọc.
Ba mẫu tử theo sát phía sau, Cảnh đế đi thẳng tới chủ vị ngồi xuống.
Thẩm Ngọc Quân tiến vào rót cho Cảnh đế một ly trà, đưa tới, cười hỏi: "Hoàng thượng dùng bữa trưa chưa?"
Cảnh đế nhận trà, thổi vài cái, nhấp một ngụm, sau đó đặt ly xuống: "Gần đây chính sự bận rộn, sau khi hạ triều trẫm vẫn bận tới tận giờ, cũng chỉ tới chỗ của nàng mới uống được ngụm trà."
Lộ công công đứng một bên cảm thấy hắn thật sự bị oan chết rồi, Hoàng thượng đây là đang nói chuyện dối lòng nha, hắn tỉ mỉ hầu hạ, sao với ý này của Hoàng thượng, giống như thái giám thủ lĩnh ngự tiền hắn đây không tận tâm vậy chứ?
Nguyên Húc vừa nhìn thấy sắc mặt của Lộ công công, nghĩ thôi cũng biết phụ hoàng nó lại sắp bắt đầu kể khổ rồi. Lúc còn nhỏ nó ngu ngốc không hiểu chuyện, không biết đã ăn bao nhiêu khổ từ phụ hoàng nó: "Nhi thần mới từ Dụ Môn quan về, nghĩ nhiều năm như vậy vẫn chưa tận hiếu dưới gối mẫu hậu, tròng lòng hổ thẹn vô cùng, nên mấy ngày nay muốn ở cùng mẫu hậu nhiều hơn."
Phụ hoàng nó cũng coi như là một thế hệ minh quân, cũng đốt xử rất tốt với mẫu hậu nó. Tuy rằng hậu cũng vẫn thường có một số phi tần mới, nhưng phụ hoàng nó một tháng luôn có hai mươi ngày nghỉ ở cung Khôn Ngọc. Từ sau khi tiểu Ngũ được sinh ra, hậu cung cũng không có đệ đệ muội muội nào, nếu nói đây là do mẫu hẫu nó động tay động chân, nó tuyệt đối không tin, vậy thì chỉ có thể là do phụ hoàng nó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
