Ta họ Nguyên, tên Nguyên Thụy, ta là con thứ tư của phụ hoàng ta. Lúc ta sinh ra, sinh mẫu của ta là Văn Khang Hoàng hậu đã qua đời. Phụ hoàng để Hi mẫu hậu bế ta đến cho mẫu phi hiện tại của ta - Đức phi nuôi dưỡng. Vì thân phận sinh mẫu của ta, cho nên ta không thể ghi vào danh nghĩa của mẫu phi ta, đối với chuyện này ta cảm thấy vô cùng tiếc nuối.
Mẫu phi đối xử với ta rất tốt. Từ khi bản thân có ký ức tới nay, bà đều nói với ta rằng ta là đứa bé ngoan, đứa bé thông minh, bà ấy thương ta. Nhưng ta cũng từng làm cho bà đau lòng, có một năm người mới vào cung của phụ hoàng, trong đó có một người tự xưng là biểu tỷ của ta, nói ta là đích Hoàng tử, còn nói ta là kẻ tàn tật.
Đích Hoàng tử thì ta biết, nhưng khi đó ta không quá hiểu về tàn tật, ta chỉ biết ta không giống Tam ca. Tam ca có thể nhảy nhót, chạy trốn rất nhanh, nhưng ta thì không. Khi đó ta nghe nữ nhân kia nói xong, ta rất khổ sở. Ta còn khóc hai ngày, sau mẫu phi hỏi tại sao ta khóc, ta không dám nói, ta sợ ta nói ra, mẫu phi sẽ cảm thấy ta là kẻ tàn tật, bà sẽ không cần ta nữa, bây giờ nghĩ lại lúc còn nhỏ ta thật sự quá ngốc.
Nhưng chuyện sau đó chứng minh tất cả đều do ta nghĩ nhiều. Mẫu phi ta nói với ta người mà người kính nể nhất chính là lão Tề Dương hầu - Thẩm Lâm, ông ấy là tằng ngoại tổ của Tam ca, ta đã gặp, ta cũng sùng bái ông ấy. Mẫu phi ta nói Thẩm Lâm là đại anh hùng, ông ấy vì bảo vệ quốc gia, mất một chân, nhưng ông ấy vẫn sống thản nhiên, được người ta tôn kính. Ta nghĩ đúng rồi, ta hạnh phúc hơn tằng ngoại tổ của Tam ca nhiều, chân ta vẫn còn, chỉ có chút vấn đề thôi.
Khi đó trong lòng ta thầm quyết định, ta nhất định phải bái Thẩm Lâm làm thầy, nhưng sau cùng ta cũng không thể bái sư thành công, vì phụ hoàng ta không đồng ý, ta và Tam ca giống nhau, chỉ có thể theo Tam cửu cửu của Tam ca học tập.
Nói đến Tam cửu cửu của Tam ca ta cũng là một nhân vật, nhưng ta không thích ông ấy, bởi vì ông ấy là nhạc phụ của ta. Ta và nhạc phụ ta trời sinh là cừu địch. Lúc còn nhỏ ta theo nhạc phụ học tập bản lĩnh, vì ta khá lười, bị nhạc phụ ta giáo huấn không biết bao nhiêu lần, mỗi lần đều vô cùng nhức nhối.
Khi ta năm tuổi, trong lúc vô ý ta gặp được nữ nhi của nhạc phụ ta, cũng chính là Vương phi bây giờ của ta - Thẩm thị Mộng Mộng, ta lén gọi nàng là Thẩm Tiểu Nha. Lúc đó Thẩm Tiểu Nha mới tròn một tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm, đôi mắt cũng to, vô cùng đáng yêu. Mỗi lần nhìn nàng, ta đều muốn đến cắn mấy cái. Từ lúc sáu tuổi ta đã đã quyết định phải cưới Thẩm Tiểu Nha làm Vương phi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
