"Hoàng thượng," Lộ công công giữ ở cửa thư phòng nhỏ giọng bẩm báo: "Tam Hoàng tử bế tới rồi."
Cảnh đế hơi mỉm cười: "Bế nó vào đây," sau đó nói với Thẩm Lâm: "Hôm nay đến đây, trẫm đặc biệt bảo mẫu phi nó mang nó đi cung, thằng nhóc kia trông chắc nịch, khanh cũng nhìn thử xem."
Thẩm Lâm nghĩ đến tôn nữ nhà mình, trong lòng luôn cảm thấy nàng chịu thua thiệt: "Tạ ơn Hoàng thượng."
"A... Ô phốc..."
Thẩm Triết Húc bế viên thịt nhỏ vào, hành lễ với Cảnh đế: "Thần khấu kiến Hoàng thượng."
"Đứng lên đi," Cảnh đế nhìn tiểu mập mạp trong lòng Thẩm Triết Húc, tiểu mập mạp kia thấy cha nó, bèn ha ha nghiêng về phía cha mình.
Cảnh đế thấy nó như vậy, cũng cười cười đưa tay bế: "Hôm nay thật có tinh thần, bây giờ còn chưa buồn ngủ."
Từ khoảnh khắc Tiểu Phì Trùng tiến vào thư phòng, hai mắt Thẩm Lâm đã dừng trên người nó, tôn nữ cũng có con, thật tốt!
Cảnh đế bế Tiểu Phì Trùng đi tới trước mặt Thẩm Lâm: "Thẩm ái khanh, khanh cũng bế nó thử đi, nó có da thịt, hơi nặng tay."
Thẩm Lân đã từng quát tháo trên sa trường, giờ phút này cũng hơi luống cuống tay chân, nhưng ông vẫn đưa tay cẩn thận nhận lấy. Ông bế viên thịt nhỏ này, tuy nhìn không tốn sức, nhưng trong lòng ông đứa bé nặng tựa Thái Sơn. Ông nhìn viên thịt nhỏ rất có hứng thú với bộ râu mép của mình, hai mắt ươn ướt: "Tam Hoàng tử rất khỏe mạnh."
Đối với điều này Cảnh đế vô cùng tán thành, tiểu mập mạp thật sự ăn uống rất tốt, cái gì cũng có thể ăn vài miếng: "Bây giờ mẫu phi nó dùng bữa cũng phải trốn nó."
Thẩm Lâm bế không bao lâu đã giao tiểu mập mạp cho Thẩm Triết Húc đang đứng bên cạnh.
Sau khi Thẩm Triết Húc nhận lấy, Tiểu Phì Trùng bắt đầu quay đầu quan sát xung quanh thư phòng, rất nhanh nó đã phát hiện đồ tốt, móng vuốt nhỏ chỉ chỏ, kêu gào với cửu cửu nó: "A... A..."
Cảnh đế và Thẩm Lâm cũng chú ý tới bên này. Thẩm Lâm thấy thằng nhóc thích cung, ánh mắt khẽ động: "Tam Hoàng tử thích cây cung kia, xem ra Tam Hoàng tử và cây cung đó có duyên."
"Phải," năm đó Thẩm Lâm cũng là cầm cây cung này đi đến Dụ Môn quan, từ khi Thẩm gia xuống dốc, nó vẫn được treo ở đây, nam nhân Thẩm gia thấy nó, thì biết mình nên làm gì.
Cảnh đế nhìn hai móng vuốt nhỏ trên cây cung mang phong cách cổ xưa, nụ cười trên mặt càng thêm chân thật: "Thằng nhóc kia vẫn có chút mắt nhìn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
