Túc Chiêu viện chết ở điện Càn Nguyên, trong hậu cung ngoại trừ mấy phi tần địa vị cao hiểu rõm những người khác dù có nghĩ thế nào cũng không dám nhiều lời, dù sao nàng ta cũng chết ở chỗ của Hoàng thượng.
Lúc Thẩm Ngọc Quân biết chuyện, chỉ hơi giật mình, nhưng ngẫm lại thì cảm thấy bình thường. Khi Diệp Thượng Nguyệt lẫn vào hậu cung cũng đã quyết định mình sống không lâu, trong hậu cung không có bí mật nào có thể giấu kín được.
Nàng ta chết, Thẩm Ngọc Quân cảm thấy an tâm không ít. Trước đây nàng vẫn luôn đề phòng Diệp Thượng Nguyệt chó cùng đường dứt giậu, làm ra chuyện mất hết nhân tính, hiện tại xem ra Diệp Thượng Nguyệt vẫn có vài phần cứng cỏi.
Hai ngày sau, trong điện Càn Nguyên, Cảnh đế ngồi trên ghế rồng, nhìn túi thơm bằng lụa thêu Thanh Long, tuy rằng nhìn qua vô cùng cổ xưa, nhưng Cảnh đế lại thấy nó vô cùng tinh xảo xinh đẹp: "Tiểu Lộ Tử, mở nó ra."
Lộ công công thật là phục chết Lương vương, lá gan tên kia đúng là lớn, vậy mà lại giấu thứ này ở phía sau bảng Chính Đại Quang Minh của điện Càn Nguyên, thật đúng là khiến bọn hắn dễ tìm: "Vâng."
Sau khi túi thơm được mở, Lộ công công lấy ra một con dấu, nhìn là con dấu riêng của Lương vương, còn có vài bức mật thư. Hắn mở mật thư ra xem, gật đầu với Hoàng thượng: "Lần này đầy đủ hết," sau đó bày mấy bức thư lên ngự án.
Cảnh đế nhìn mấy bức thư trên ngự án, cười nói: "Lương vương đúng là giỏi tính kế, chẳng những giấu thứ này ở Càn Nguyên điện, lại còn dám đặt nó sau bảng Chính Đại Qua Minh do chính tay Thánh tổ tự viết, thật sự là đại nghịch bất đạo."
"Có mấy bức mật thư Trấn Quốc công tự tay viết cho Lương vương này, chứng cứ hắn cấu kết với Lương vương mưu nghịch coi như đã đủ, lần này minh chỉ Thánh tổ của Mộc gia đã có thể thu hồi lại," trong lòng Lộ công công cảm thấy tuy Lương vương mưu nghịch, nhưng hắn cũng xem như còn nhớ mình họ gì, rốt cuộc cũng để lại chứng cứ phạm tội của Trấn Quốc công cho Hoàng thượng. Nhưng hẳn là trong lòng hắn có oán hận, nên mới giấu chứng cứ vô cùng kín đáo. Như đã nói, sao Hoàng thượng lại có thể đột nhiên nghĩ tới chuyện phải lục soát điện Càn Nguyên?
Cảnh đế cười lạnh một tiếng: "Cơ nghiệp trăm năm của Mộc gia xem như bị hủy, ngươi lập tức truyền Trấn Quốc công tiến cung."
Lộ công công thở dài đáp lời, khom người lui ra ngoài.
Chuyện này chấn động toàn bộ Đại Vũ, ngày tiếp theo Hoàng đế lệnh cho Đại Lý Tự Khanh Thiệu Huân chiêu cáo thiên hạ hành vi thông địch b án nước của Trấn Quốc công cùng với Tây Ninh bá. Có người nói Trấn Quốc công là một đời kiêu hùng, có người nói hắn chết chưa hết tội. Nhưng cho dù thế nào, trên đời đã không còn khai quốc Mộc thị.
Mà gia tộc Thẩm thị vì lúc đầu chịu oan khuất, bị tước hầu tước, Cảnh đế ban lại cho Thẩm thị, vẫn là chức Tề Dương hầu, vẫn là tước vị kế thừa, không mưu nghịch thì không thể đoạt.
Lúc Thẩm Ngọc Quân biết Hoàng thượng lại ban tước Hầu cho Thẩm gia, nàng đã khóc, không phải vì cảm động, mà là vì tổ phụ của nàng, vì người nhà của nàng mà khóc.
Vì cuộc chiến biên quan năm đó, tử thương vô số tướng lĩnh quân lính, cuộc chiến kia mặc dù thắng, nhưng người đời đều nói vì quyết sách của thống soái Thẩm Lâm có sai lầm, mới dẫn đến thương vong thảm trọng. Hơn hai mươi năm qua, Thẩm gia vẫn nhẫn nhục chịu oan khuất, không dám có câu oán hận nào. Rốt cuộc hôm nay chân tướng đã rõ khắp thiên hạ, nàng là nữ nhân Thẩm gia nên phải khóc một trận, cuối cùng Thẩm gia không cần mang tội lỗi đó trên lưng nữa, nam nhân Thẩm gia rốt cuộc cũng có thể trở lại Dụ Môn quan.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
