Sau khi vào phòng, Cảnh đế đánh giá bố trí quen thuộc trước mắt, có mấy phần tương tự như Thiêm Hi lâu, không thể hiện hào hoa phú quý, nhưng nơi nơi đều toát lên sự đơn giản hào phóng, nhìn vô cùng dễ chịu: "Không tệ!" Nói xong bèn kéo Thẩm Ngọc Quân ngồi lên tháp.
"Hoàng thượng thích cách bố trí của tần thiếp sao?" Thẩm Ngọc Quân có chút mừng rỡ, dù sao Cảnh đế rất ít khi biểu hiện vui giận của hắn.
"Nàng thích, trẫm cũng sẽ thích." Cảnh đế cố ý trêu đùa Thẩm Ngọc Quân. Cô gái nhỏ này luôn thể hiện rõ vui mừng trước mặt hắn, tâm tư đều hiện lên trên khuôn mặt nhỏ nhắn, mỗi khi ở bên nàng đều cảm thấy thật nhẹ nhàng.
Thẩm Ngọc Quân biết gần đây Hoàng thượng bận rộn chuyện đại quan Bắc chinh, hiện giờ hẳn là vô cùng mệt mỏi, nàng ra hiệu cho Trúc Vân cầm hai chiếc gối mềm qua, lót ở phía sau Cảnh đế, để hắn dựa vào thoải mái một chút: "Hôm nay Hoàng thượng uống mật ong đúng không? Nói ngọt như vậy."
Cảnh đế dựa vào gối mềm, bỗng chốc cảm thấy cả người đều được thả lỏng, hắn kéo vai Thẩm Ngọc Quân, để nàng dựa vào mình: "Nàng thích nghe không?"
"Hoàng thượng nói, tần thiếp đều thích nghe," Thẩm Ngọc Quân dựa vào trước ngực Cảnh đế, ngước cái đầu nhỏ lên nhìn hắn, trên mặt toàn là ngọt ngào, khóe miệng cũng cong cong lên.
"Ha ha... Nàng đúng là tưởng bở," Cảnh đế nhìn cô gái nhỏ trong lòng, hai mắt sáng nhự tuyết, bên trong đều là hình ảnh của hắn, rốt cuộc trong lòng trở nên ấm áp.
Thẩm Ngọc Quân nghe vậy cũng không tức giận, tựa chiếc đầu nhỏ lên ngực Cảnh đế, cọ cọ, không nói thêm gì nữa. Cứ im lặng như vậy đã rất tốt rồi.
Cung nhân hầu hạ trong phòng thấy hai vị chủ tử ngọt ngào như vậy cũng rất thức thời mà lặng lẽ lui ra ngoài.
Sau khi đại quân Bắc chinh xuất phát, trên triều càng thêm bận rộn, cả ngày cũng không thấy bóng dáng Cảnh đế đâu. Gần đây Thẩm Ngọc Quân cũng hơi phiền não, từ khi Dương Uyển nghi dời đến Liên Nguyệt các, mỗi ngày đều tìm đến cung Chiêu Dương để liên lạc tình cảm. Cái này năm ba lần còn được, nhưng ngày qua ngày, sẽ khiến nàng không chịu nổi.
Cứ như vậy hết nửa tháng, Thẩm Ngọc Quân cảm thấy hẳn không phải là do nàng nghĩ nhiều, rốt cuộc nàng cũng hiểu câu "Không có việc mà ân cần, không gian trá thì là trộm". Có điều hiện giờ Dương Thư Hoa còn chưa nói rõ ra, nàng cũng không biểu hiện thái độ, nàng chỉ có thể lấy tĩnh chế động, chờ Dương Thư Hoa tự mình dây dưa không được nữa, tất nhiên sẽ mở miệng.
Thẩm Ngọc Quân không ngừng nghĩ tới Dương Uyển nghi, chủ tớ Phùng Yên Nhiên trong cung Lưu Vân cũng đang nói về Dương Uyển nghi. Sáng sớm hôm nay Tịch Vân phải đến Ngự Thiện phòng chọn ít nguyên liệu nấu ăn, không ngờ lại gặp Như Ý đã lâu không thấy. Hiện tại tuy Phùng Yên Nhiên và Tiền Lạc Tích có chút khoảng cách, nhưng cũng không không vì thế mà gây trở ngại cho các nô tài giao lưu. Hơn nữa Tịch Vân lại là người tinh ranh, nói mấy câu đã làm Như Ý nhớ tới sự hòa thuận trước khi tiến cung, rồi cũng nói nhiều thêm mấy câu.
Từ khi Dương Uyển nghi có ý định qua lại thân thiết với cung Chiêu Dương, mỗi ngày đều đến trước mặt Hi Đức dung xum xoe, Tịch Vân cũng hơi nóng lòng, nếu nói tính tình chủ tử nhà mình bình ổn không ít thì cũng đúng, nhưng chưa chắc đã ổn. Chủ tử Liên Nguyệt các người ta đang vác cái bụng đó, vậy mà mỗi ngày đều chạy đến cung Chiêu Dương tìm sự sống. Tiểu chủ nhà các nàng thì hay rồi, không hề nóng nảy chút nào, ngày ngày đều chép kinh Phật, dù có cảm tình tốt đến đâu thì cũng cần phải thân thiện đôi chút mới được.
Cũng may hôm nay gặp được Như Ý ở Ngự Thiện phòng, tốn một chút miệng lưỡi, cuối cùng cũng để nàng lôi ra được một ít chuyện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
