Phùng Yên Nhiên không biết miêu tả cảm xúc trong lòng của nàng lúc này như thế nào, có nhân sẽ có quả, nếu như ngay từ đầu Tiền Lạc Tích an phận, thế thì cũng không rơi vào hoàn cảnh như hiện tại. Cho dù trước đây nàng ta có bao nhiêu ý nghĩ không thể cho ai biết, thì bây giờ cũng không thể đấu lại số mệnh. Trải qua chuyện này, cũng hy vọng nàng ta có thể tìm được vấn đề của bản thân, không đổ nguyên do tất cả những đau khổ của mình lên đầu người khác.
Trong chính điện cung Trọng Hoa, Đức phi ngồi ghế chủ vị, nhìn Uyển Hà quỳ trước mặt: "Ngươi còn gì để nói không?" Uyển Hà theo nàng nhiều năm, nàng không bao giờ nghĩ tới, có một ngày Uyển Hà làm lơ lời mình nói.
Uyển Hà biết việc hôm nay chỉ trách nàng quá lơ là, có điều trước đó trong lòng nàng vẫn còn ôm một chút may mắn, cho rằng Tiền thị có thể kéo một lớp da của Hi Đức dung, không ngờ đó lại là một người vô dụng: "Nô tỳ biết sai, xin nương nương trách phạt."
"Ngươi theo bổn cung nhiều năm, nên biết tính tình của bổn cung, hôm nay nếu không phải ngươi tự cho mình thông minh thì bổn cung cũng sẽ không xấu hổ như vậy, hiện tại người trong cung ai mà không biết bổn cung là người không có năng lực, thậm chí một phi tần hạng bét nho nhỏ trong cung mình cũng không xử lý được, còn khiến Hoàng thượng phải tự mình ra tay, ngươi nói sau này bổn cung sao có thể đặt chân trong cung đây?" Đức phi thật sự nổi giận, nếu không phải vì nhiều năm nay Uyển Hà tận tâm tận lực, nàng không thể tha thứ cho nàng ta.
"Nô tỳ biết tội!" Uyển Hà quỳ rạp dưới đất.
Đức phi thấy nàng thật sự biết sai, cuối cùng thở dài: "Bổn cung biết tâm tư của ngươi, nhưng ngươi nên biết có một số chuyện, không phải bổn cung có thể làm chủ được, cũng không phải Hi Đức dung có thể làm lung lay được. Ngươi luôn là người thông minh, lẽ ra nên hiểu rõ đạo lý này, sao ngươi lại nhất định phải gây khó dễ cho Hi Đức dung?" Đức phi nói đến đây thì nheo mắt lại đánh giá Uyển Hà, khóe miệng nhếch lên: "Tốt nhất ngươi đừng nên có những suy nghĩ không nên có, không thì đích thân bổn cung sẽ ra tay kết liễu ngươi."
"Nô tỳ không dám," đúng là Uyển Hà có chút tâm tư, nhưng chỉ là vọng tưởng mà người khác không thể nhận ra mà thôi, không ngờ hôm nay lại để chủ tử phát hiện, nàng quá hiểu thủ đoạn của nương nương nhà mình, nghĩ lại đã làm đáy lòng nàng phát run.
"Mong là như vậy," Đức phi hừ lạnh một tiếng: "Ngươi đi xuống trước đi, nếu như ngươi còn tự chủ trương, đến lúc đó thì đừng trách bổn cung lòng dạ độc ác."
"Nô tỳ tạ ơn nương nương khoan thứ, ngày sau nô tỳ nhất định sẽ cần cù chăm chỉ làm việc." Uyển Hà dập đầu mấy cái.
"Đi xuống đi," Đức phi phất phất tay.
Đức phi nghĩ lại những chuyện xảy ra liên tiếp trong hôm nay, không nhịn được mà lấy tay xoa xoa trán, không chuyện nào làm nàng hài lòng. Bây giờ nữ nhân Thục phi kia hẳn là rất đắc ý, dù sao trong cung này lại mất đi một đứa bé. Có điều nàng ta cũng sẽ không đắc ý được bao lâu, không nói đến đứa bé của Dương Lương viện, chỉ nói đến Đại Hoàng tử đã sắp tròn năm tuổi, Hoàng thượng còn chưa nhả ra chuyện ký danh, đã có thể làm cho nàng ta khó mà an lòng.
Nhưng nghĩ đến Hoàng thượng, trong lòng Đức phi lại vô cùng phập phồng, có phải là Hoàng thượng đã nhận ra dự định của nàng rồi hay không? Nếu như phát hiện rồi, vậy hắn sẽ cho phép sao? Đức phi nghĩ lại đã cảm thấy mắt ướt, không nghĩ nữa, có nghĩ cũng vô dụng, từ trước đến nay Hoàng thượng không phải là người xử sự theo cảm tính. Không thì nàng cũng sẽ không nhiều năm như vậy mà không có con, năm đó rốt cuộc là nàng sai rồi.
Trong Thiêm Hi lâu, Thẩm Ngọc Quân ngồi trên giường, Phùng Yên Nhiên cũng không vội về cung Lưu Vân, hai người cứ lặng lẽ ngồi như vậy, không ai lên tiếng đánh vỡ sự yên tĩnh này.
Thu Cúc bưng trà tiến đến: "Nô tỳ nấu canh an thần, hai vị tiểu chủ nên uống lúc còn nóng."
"Để đó đi," Thẩm Ngọc Quân khẽ gật đầu một cái rồi thở dài, nàng cảm thấy sắp bù đủ số lần than thở của nửa đời trước rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
