Cậu chỉ là một nhân viên hợp đồng với tổng thu nhập tiền lương cộng tiền trợ cấp người tiến hóa chưa đến 4.000 tệ mỗi tháng, ai lại mặt dày bắt cậu liều mạng chứ?
Tất nhiên, nếu được trao một suất biên chế chính thức, cậu vẫn vô cùng sẵn lòng cống hiến hết mình vì nhân dân quên mình.
“Những khu cấm địa được tạo ra bởi bàn tay con người luôn đòi hỏi phải sử dụng các loại máy móc đặc chủng, hơn nữa thời gian duy trì kiểm soát là có giới hạn.
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, làm sao tôi mới tóm được họ đây?” Bạch Hà Vỹ vò đầu bứt tai: “Nếu bọn họ cứ cố tình lẩn trốn thì biết làm thế nào? Tôi lại mù tịt về diện tích của cái cấm địa này.”
“Cậu Bạch cứ nhắm thẳng về hướng có nguồn năng lượng dày đặc nhất mà đi là được.” Giọng nói từ chiếc điện thoại hồi đáp: “Quanh quẩn xung quanh cỗ máy móc kia chắc chắn sẽ kèm theo sự tăng sinh bất thường của nguồn năng lượng.
Chỉ cần nắm rõ nguyên tắc này, việc lôi những kẻ đứng đằng sau giật dây ra ánh sáng giống như thể tìm thấy đốm lửa rực sáng giữa đêm đen mù mịt vậy, dễ như trở bàn tay.”
“Nguồn năng lượng dày đặc nhất? Có phải là mấy cái đám đen sì sì trông như mây đen thế này không? Màu sắc thì đậm nhạt lẫn lộn, hệt như kiểu sắc đen lung linh huyền ảo vậy, chỗ nào đen sì nhất thì chính là nơi tập trung năng lượng dày đặc nhất phải không?”
Bạch Hà Vỹ đưa tay chỉ lên bầu trời: “Thế thì dễ ợt, tôi xuất phát ngay đây.”
Dù Ôn Tri Nhất không có mặt tại hiện trường, anh cũng thừa biết rằng mắt thường con người không thể nhìn thấy năng lượng tiến hóa, dẫu cho có ở bên trong cấm địa đi chăng nữa.
Đối với những người tiến hóa thông thường, kịch kim cũng chỉ có thể mờ mờ cảm nhận được năng lượng, thế mà Bạch Hà Vỹ lại có thể “thấy” rõ mồn một. Giống hệt như cách cậu ta có thể dễ dàng bắt sóng được những suy nghĩ, toan tính trong đầu đám người Ngụy Ba vậy.
Quả nhiên là người tiến hóa mạnh nhất thế giới, sức mạnh thật đáng gờm.
****
“Tìm thấy rồi, người anh em điện thoại ơi, anh nhìn xem có phải mấy gã đằng trước kia không? Những chiếc hộp đen mà bọn chúng đang xách trên tay có phải là loại thiết bị anh vừa đề cập không?”
Chính Bạch Hà Vỹ cũng không ngờ rằng lại có thể dễ dàng tóm cổ được nhóm người này đến thế. Cậu chỉ việc lần theo hướng di chuyển của những đám mây đen, chỉ trong chớp mắt đã tìm ra chân tướng. Bạch Hà Vỹ không hấp tấp lao vào tiếp cận mà đứng từ đằng xa âm thầm quan sát.
Trước mắt cậu là bốn gã đàn ông, bề ngoài toát lên vẻ xuất thân từ bốn quốc gia khác biệt nhau hoàn toàn. Gã thứ nhất tóc vàng mắt xanh; gã thứ hai da đen nhẻm; gã thứ ba có những đường nét đặc trưng của người gốc Ấn Độ; còn gã cuối cùng lại mang dáng dấp của người da đỏ.
Nói trắng ra, nếu bộ tứ này mà ngang nhiên sải bước trên phố, thì cam đoan sẽ trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn. Trông bọn chúng cũng chẳng có vẻ gì là thân thiết hòa thuận với nhau, chưa kể kiểu dáng của những chiếc vali đen trên tay mỗi tên cũng chẳng hề giống nhau.
“Cậu Bạch, làm phiền cậu hướng ống kính camera điện thoại về phía chúng đi, không thì tôi chẳng nhìn thấy gì hết.” Giọng nói của anh bạn điện thoại lại vang lên.
“À à, rõ rồi.” Bạch Hà Vỹ vội vàng khởi động camera trên điện thoại, chĩa thẳng vào tứ quái kia để tạo điều kiện thuận lợi cho anh bạn điện thoại nhận dạng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
