“Trên báo đài chính thống có đưa tin, người bình thường bước vào cấm địa thì chỉ có nước chờ chết.” Bạch Hà Vỹ nhíu mày, cố gắng lục lọi lại những kiến thức trong mấy bộ đề thi công chức mà mình từng cày cuốc.
Cậu nhớ rằng mình đã từng ôn luyện qua một vài kiến thức về người tiến hóa, phần này cũng chiếm ngót nghét cả chục điểm trong phần thi kiến thức chung của kỳ thi trắc nghiệm hành chính.
Câu hỏi kiến thức chung chưa bao giờ là kiến thức thường thức, chuyện này đối với vô số dân cày cuốc thi công chức đã trở thành một thứ chuyện thường tình như cơm bữa.
“Báo cáo chính thức có nói, ở trong cấm địa, dù là thức ăn hay nguồn nước, tốc độ phân hủy thối rữa đều nhanh gấp mấy chục lần so với thế giới bên ngoài. Cho dù là lương khô quân dụng được đóng gói hút chân không, hễ bóc ra là phải xơi sạch trong vòng ba tiếng đồng hồ.”
“Hơn nữa, hạt giống cũng chẳng thể nảy mầm sinh trưởng được trong cấm địa. Do đó, một khi người bình thường bị cuốn vào cấm địa, cách giải quyết tối ưu nhất là tìm một nơi trú ẩn an toàn, cố thủ chờ lực lượng cứu hộ đến giải cứu, hạn chế tối đa việc hao tổn năng lượng của cơ thể, đồng thời tuyệt đối không được ăn uống bất cứ thứ gì kiếm được bên trong cấm địa.” Bạch Hà Vỹ đáp lại.
Theo thống kê chính thức, phần lớn những người dân bình thường lỡ bị kẹt trong cấm địa tử vong vì những rủi ro khác không nhiều, hơn 90% nguyên nhân tử vong là do bọn họ đã ăn uống những thức ăn và nguồn nước tìm thấy trong cấm địa, dẫn đến một loạt các biến chứng bệnh lý phát tác.
“Đúng nhưng chưa đủ.” Giọng nam trẻ tuổi tiếp tục phát ra từ điện thoại: “Vì bản chất cấm địa được hình thành từ năng lượng tiến hóa, nên ở trong môi trường đó, loại năng lượng này sẽ tự động liên kết, biến đổi thành muôn hình vạn trạng các loại dị năng khác nhau, ngẫu nhiên tấn công mọi sinh vật sống bên trong.
Bên cạnh đó, người tiến hóa càng nấn ná lâu trong cấm địa, cấm địa sẽ càng bòn rút được nhiều năng lượng từ họ, khiến bản thân nó ngày càng trở nên hung hiểm tàn khốc hơn.”
Xét trên phương diện cấp độ năng lượng của Bạch Hà Vỹ, nếu cậu ta bị giam cầm trong cấm địa hơn một tháng, có lẽ tính mạng cậu ta vẫn an toàn, thế nhưng quy mô của cấm địa đó sẽ phình to ra đến mức nuốt chửng cả một thành phố cấp tỉnh. Đây tuyệt đối không phải là kết cục mà Ôn Tri Nhất mong muốn chứng kiến.
Ngay khi lời nói vừa dứt, Bạch Hà Vỹ đột nhiên phát hiện trên đỉnh đầu mình xuất hiện một đống tạp nham nào lốp xe tải, nào là thép xây dựng, bàn ghế các loại... rơi rào rào xuống như một trận mưa rào, nhắm thẳng xuống đầu cậu mà nã.
Bạch Hà Vỹ vội vàng ôm đầu co giò bỏ chạy.
“Cậu Bạch có vẻ sốt sắng nhỉ?”
“Tất nhiên rồi, giờ đã hơn bốn giờ chiều rồi, chỉ một tiếng nữa thôi là tôi tan làm. Lúc đang trong giờ hành chính, tôi đi giải quyết cái cấm địa gì đó cũng còn tạm chấp nhận được, nhưng tan ca rồi thì tôi không đời nào muốn ở lại cái chốn này đâu.
Chưa kể, tôi không muốn gia đình phải bận tâm, tôi còn chưa báo với bố mẹ chuyện tôi đã thành người tiến hóa đâu.”
Bạch Hà Vỹ đáp lời với giọng điệu vô cùng nghiêm túc. Cậu một tháng cùng lắm ẵm được 800 tệ tiền trợ cấp người tiến hóa. Nếu tình hình cấp bách thì cậu có thể xông pha ra tuyến đầu, nhưng bắt cậu phải túc trực 24/7 trên tuyến đầu thì còn lâu, lúc đó là phải đàm phán giá cả khác rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
