Biết đâu, sau khi gia nhập hàng ngũ người tiến hóa, cuộc sống tẻ nhạt của cậu lại điểm xuyết thêm vài mảng màu tươi sáng hơn thì sao?
Sau Ngày tiến hóa, các Viện Nghiên Cứu mọc lên như nấm sau mưa. Mãi về sau, Trung ương mới ban hành lệnh cấm ngặt nghèo, chỉ cho phép mở Viện Nghiên Cứu người tiến hóa từ cấp thành phố trở lên, và buộc phải đóng cửa, sáp nhập vô số các Viện Nghiên Cứu tư nhân.
Khi Bạch Hà Vỹ xách theo CCCD đến Viện Nghiên Cứu của thành phố, đập vào mắt cậu là một hàng dài những người cũng đang lăm lăm giấy tờ trên tay đứng xếp hàng chờ đợi trước cổng.
Chẳng phải trên bản tin vẫn ra rả rằng người tiến hóa hiếm hoi lắm, trăm người mới chọn được một hay sao? Sao ở đây lại đông nghịt người thế này.
Nhưng ngẫm lại, Bạch Hà Vỹ thấy cũng đúng. Thành phố cấp tỉnh này dân số thường trú cũng ngót nghét vài triệu người, dù tỷ lệ là một chọi một trăm thì số lượng người tiến hóa cũng phải lên tới hàng vạn, không hề nhỏ chút nào.
Hơn nữa, theo các báo cáo nghiên cứu, phần lớn người tiến hóa thực chất chẳng khác người bình thường là mấy. Cùng lắm là khỏe hơn một chút, mắt tinh hơn một chút, hay thi thoảng xẹt ra tia lửa gì đó, sức tàn phá khéo còn chẳng bằng một đạo cụ bị cấm.
Thế nên, không ít người tiến hóa thậm chí còn chả biết mình mang trong mình năng lực đặc biệt ấy.
Đương nhiên, cũng chẳng thiếu những kẻ rõ ràng là người bình thường nhưng lúc nào cũng ảo tưởng sức mạnh, tự cho mình ở đẳng cấp cao hơn nên nằng nặc nộp tiền đòi làm bài kiểm tra tiến hóa, đặc biệt là đám thiếu niên đang ở độ tuổi ảo tưởng sức mạnh.
Cái hàng dài ngoằng này nhẩm tính cũng phải trên trăm mạng, cứ cái đà này thì đến mùa quýt mới tới lượt.
“Mọi người quét mã QR ở cửa để đăng ký, hoặc tải ứng dụng của Viện Nghiên Cứu chúng tôi, đăng ký tài khoản, đăng nhập rồi tải thông tin cá nhân lên nhé. Có thể xét duyệt trực tuyến, không cần phải chầu chực ở đây đâu.”
Vài nghiên cứu viên cầm xấp tài liệu quảng cáo phát cho từng người: “Tải ứng dụng người tiến hóa xong thì nhớ chọn địa chỉ là thành phố D của chúng ta, mỗi ngày nhớ vào điểm danh nhé. Ứng dụng của chúng tôi cũng cần KPI lượt tương tác mà, nhờ mọi người cả đấy.”
...Cái mùi khổ sai sao mà quen thuộc đến thế. Bạch Hà Vỹ chợt nhớ lại mấy cái văn mẫu hồi mình đi tiếp thị các ứng dụng của chính quyền, đúng là y chang nhau, chẳng sai một ly.
Mang tâm lý đồng cảm của những người cùng cảnh ngộ, Bạch Hà Vỹ vẫn ngậm ngùi tải ứng dụng người tiến hóa về máy.
“Đồng chí ơi, tôi tải xong rồi, bước tiếp theo làm thế nào?” Sau khi điền xong thông tin cá nhân, Bạch Hà Vỹ thấy màn hình đứng hình luôn.
“À, ứng dụng người tiến hóa phải đợi đến khi chúng tôi xác nhận bạn đích thực là người tiến hóa thì mới dùng được bình thường nhé.”
Nghiên cứu viên tươi cười giải thích: “Ứng dụng của chúng tôi liên kết với hệ thống mạng của Bộ Hành động Đặc biệt. Nếu là người tiến hóa đã được Bộ xác nhận, hệ thống sẽ tự động duyệt ngay lập tức, sau này bạn còn có thể nhận nhiệm vụ trên đó nữa... Ơ kìa? Của bạn được duyệt rồi này?”
Nụ cười trên môi nghiên cứu viên có phần sượng trân, sau đó lại đưa mắt nhìn Bạch Hà Vỹ chằm chằm: “Bạn đã từng làm thủ tục chứng nhận trước đây rồi à?”
“À, tôi từng hỗ trợ vây bắt đám người tiến hóa của tổ chức phi pháp.” Bạch Hà Vỹ nghiêm túc hồi tưởng lại vụ đụng độ với nhóm của Ngụy Ba lúc trước. Chắc hẳn Trưởng phòng An đã nhúng tay vào, nên hồ sơ của cậu mới được duyệt thần tốc thế này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

