Ngay sau khi cúp điện thoại của An Đình Ngọc, Hoắc Lăng lập tức gọi cho Trưởng ban Tổ chức.
“...Đòi chỉ tiêu biên chế á? Đào đâu ra. Hay là ông đi báo cáo với Ủy ban Kỷ luật tố giác tôi đi, cách chức tôi luôn rồi chừa lại cho ông một chỗ trống nhé.” Trưởng ban Tổ chức cũng ấm ức đầy một bụng: “Phòng tôi đã cắt xén tới 5 suất biên chế nhường cho các người rồi, giờ đến tài liệu phát biểu tôi cũng phải tự mình chắp bút đây này. Nhân viên chỗ tôi giờ oán khí còn nặng hơn cả âm khí của ma quỷ, tôi có dám mở miệng bảo bọn họ tăng ca đâu!”
“Các ông không điều người từ chỗ khác sang được à?” Hoắc Lăng tỉnh bơ đáp lời, chẳng chút do dự.
“Các ban ngành khác cũng phải nhường chỉ tiêu cho các người rồi, lấy đâu ra người cho tôi điều động?” Không nhắc thì thôi, nhắc đến chuyện này Trưởng ban Tổ chức lại càng điên tiết hơn: “Đến kỳ đánh giá thi đua cuối năm, ông ca bài ca đồng nghiệp của ông toàn ở tuyến đầu vào sinh ra tử, nên đòi thêm chỉ tiêu.
Lúc xếp loại đánh giá hiệu suất, ông cũng nằng nặc đòi loại Nhất, mà số lượng xuất loại Nhất thì có hạn. Năm nào tôi cũng phải ưu ái cho các người, mấy phòng ban khác cứ phải xơi loại Hai mãi, thử hỏi còn ai thèm nể mặt tôi nữa không?”
Hoắc Lăng bị bật lại một tràng, cứng họng chẳng biết nói gì.
“...Biên chế hành chính không có thì chí ít cũng phải có biên chế sự nghiệp chứ. Tôi biết tỏng dạo này bên ông đang rục rịch đợt tuyển dụng viên chức cấp thành phố rồi, nặn cho tôi một suất đi, lát nữa tôi gửi yêu cầu tuyển dụng sang cho ông. Vị người tiến hóa này thực sự là nhân vật cốt cán đấy, cậu ta có thể giải cứu thế giới cơ mà.”
“Ha hả, cái bài này ông diễn đi diễn lại bao nhiêu lần rồi.”
“Lần này là thật mà, tôi thề có trời làm chứng, ít nhất nửa năm nữa tôi sẽ không làm phiền ông nữa đâu.” Hoắc Lăng giơ tay chỉ lên trời thề thốt.
Cuối cùng, dưới sự dai dẳng của Hoắc Lăng, Trưởng ban Tổ chức đành ngậm đắng nuốt cay nhượng bộ, cấp cho một suất biên chế sự nghiệp.
Thôi thì biên chế sự nghiệp cũng được, miễn sao Bạch Hà Vỹ thi đậu, sau này tìm cách đề bạt cậu ta lên cấp Phó phòng sự nghiệp, rồi luân chuyển sang công chức cấp Phó phòng là xong chuyện. Ở Bộ Hành động Đặc biệt, cứ lập công nhiều vào là được.
Chuyên ngành quá khoai chứ sao nữa.
“Vậy thì giới hạn một chút về kinh nghiệm làm việc đi. Cậu ta đã làm việc đủ hai năm chưa? Đã được kết nạp Đảng chưa? Có cái chứng chỉ nào khác dắt lưng không?”
“Cuối cùng thêm vào cái điều kiện người tiến hóa nữa, chắc mẩm chả có ma nào nộp hồ sơ đâu nhỉ.”
An Đình Ngọc đáp lời với giọng điệu vô cùng chân thành: “Chủ nhiệm Hoắc, tôi khuyên ngài nên chăm chỉ lên mạng tìm hiểu thêm thông tin đi.”
Dù có đắp thêm ngần ấy điều kiện đi chăng nữa, nếu số lượng người đăng ký thi dưới 50 người, cô sẵn sàng đổi sang họ Hoắc ngay tại trận.
Những ai hay nếm mùi thất bại trong kỳ thi công chức đều thừa hiểu, hễ thi cấp tỉnh trượt, người ta sẽ rơi vào một quãng thời gian chông chênh, lạc lối. Trước khi kỳ thi tiếp theo gõ cửa, hội sĩ tử thường rơi vào cảnh rảnh rỗi sinh nông nổi, tâm trí hoang mang, lúc nào cũng ảo tưởng mình là một kẻ bỏ đi.
Và Bạch Hà Vỹ hiện tại đang ở chính giai đoạn oái oăm này.
Cậu lóc cóc chạy đến Viện Nghiên Cứu để làm thủ tục chứng nhận người tiến hóa, chẳng vì mục đích gì cao siêu cả, đơn thuần chỉ là muốn kiếm bừa chuyện gì đó làm cho khuây khỏa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
