Thôi bỏ đi, một vị cán bộ cấp Trưởng phòng, khả năng cao là chẳng thể lo liệu nổi cái biên chế cho mình đâu.
Cùng lúc đó.
Đợi đến lúc An Đình Ngọc áp giải đám Ngụy Ba về tới văn phòng chỉ huy tạm thời, chưa kịp báo công thì đã thấy đồng nghiệp ai nấy đều dán chặt mắt vào cô bằng vẻ mặt như đưa đám.
An Đình Ngọc linh tính có chuyện chẳng lành, môi mấp máy như muốn thốt lên điều gì. Nhưng rốt cuộc, cô vẫn chẳng thể buông lời.
Một đồng nghiệp bê chiếc máy tính xách tay với vẻ mặt liều chết, chuẩn bị khởi động máy.
“Ai... Ai thế?” An Đình Ngọc vẫn cố gắng níu kéo tia hi vọng cuối cùng: “Có phải là Viện trưởng Trương bên Viện Nghiên Cứu không? Hay Tiến sĩ Vương cũng được.”
Bộ Hành động Đặc biệt của bọn họ có quyền hành cực kỳ lớn lao. Để kìm hãm bọn họ, cấp trên đã đặt tận ba quả núi sừng sững đè nặng xuống.
Thứ nhất là Trung ương, cái này khỏi phải bàn cãi, bộ ban ngành nào mà chẳng phải tuân lệnh Trung ương.
Thứ hai là Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật, để giám sát đám người tiến hóa này, cấp trên đã cố tình tuyển chọn một nhóm người tiến hóa lợi hại cài cắm vào Ủy ban chỉ để soi xét, điều tra bọn họ.
Và quả núi cuối cùng, chính là Viện Nghiên Cứu. Bất kể là người tiến hóa nào, nếu muốn thấu hiểu rõ ràng phương hướng tiến hóa của bản thân, kiểm soát dị năng hay làm dịu đi những tác dụng phụ của việc phản phệ... thì nhất định không thể nào thoát khỏi sự trợ giúp từ Viện Nghiên Cứu.
Do vậy, người của Bộ Hành động Đặc biệt hễ thấy bóng dáng người của Viện Nghiên Cứu là y như chuột thấy mèo.
Quan trọng nhất là, hai quả núi còn lại cực kỳ tín nhiệm vào năng lực chuyên môn của Viện Nghiên Cứu, thế nên bọn họ chỉ còn biết ngoan ngoãn cúi đầu nghe lệnh.
“Là Cố vấn Ôn.” Đồng nghiệp ném cho An Đình Ngọc một ánh mắt thương hại.
An Đình Ngọc quay ngoắt người toan bỏ chạy: “Có phải tôi ra lệnh đâu, các người đi mà tìm Bộ trưởng Hoắc ấy.”
Vài đồng nghiệp xông tới đè chặt An Đình Ngọc lại.
“Chị An, chết sớm siêu thoát sớm.”
“Sáng nay Bộ trưởng Hoắc vừa xin nghỉ phép năm rồi, bảo là vợ sếp sắp sinh.”
“Nói vớ vẩn, ông ấy còn chưa kết hôn mà.” An Đình Ngọc vẫn ngoan cố vùng vẫy muốn trốn: “Ông ấy ra lệnh, tôi chỉ là người thi hành thôi.”
“Đúng vậy, nhưng nếu chị chuồn mất, ngày mai Cố vấn Ôn sẽ đích thân đến chặn cửa đấy.”
“Chị An, chị cũng đâu muốn lúc chúng ta bị thương đưa đến Viện Nghiên Cứu chữa trị, trên người tự dưng lại mọc thêm cái gì hay mất đi cái gì đâu đúng không?”
“Bộ trưởng Hoắc nói rồi, nếu chị gánh vác trọn vẹn quả bom này, phép năm nay của chị sếp sẽ duyệt hết.”
Nghe vậy, An Đình Ngọc mới dần buông xuôi. Bằng không, dựa vào cấp bậc người tiến hóa của cô, bọn họ muốn giữ cô lại cũng trầy da tróc vảy đấy.
“Thật sự duyệt hết phép năm cho tôi à?” An Đình Ngọc vẫn chưa yên tâm, phải dò hỏi lại cho chắc ăn.
“Tất nhiên rồi, dù sao người đó cũng là... Cố vấn Ôn mà.” Đồng nghiệp dở khóc dở cười đáp.
Vị Cố vấn Ôn này, tuy tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã ngồi vững ở chiếc ghế học giả đứng đầu Viện Nghiên Cứu, xứng đáng được xưng tụng là bộ não siêu việt nhất của nhân loại. Một thiên tài bậc này, dẫu tính khí có chút thất thường hay mồm mép có hơi cay độc, thì vẫn hoàn toàn có thể châm chước được.
Chưa kể người ta lại còn có gia thế khủng, ngoại hình xuất chúng, có anh ấy tọa trấn, kinh phí của Viện Nghiên Cứu chưa bao giờ bị cắt xén một đồng nào. Một “báu vật” vô giá như vậy, ai mà không muốn nâng niu, cung phụng?
So với điều đó, người của Bộ Hành động Đặc biệt bọn họ có bị chửi bới vài ba câu cũng coi như là niềm vinh hạnh. Khối kẻ khao khát được ăn chửi còn chẳng có cửa đây này.
Nếu được, thà bị Cố vấn Ôn xả cho một trận tơi bời hoa lá ngay lập tức để trút giận còn hơn. Chứ anh ấy mà nín nhịn không thèm mắng mỏ gì, thì những ngày tháng sau này chắc chắn sẽ phải sống trong thấp thỏm, nơm nớp lo sợ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



