Bố mẹ và bà nội chẳng hề hay biết về những sóng gió vừa xảy ra sáng nay. Buổi sáng, sau khi ăn lót dạ xong, bọn họ lại kéo nhau đi tập thể dục buổi sáng hoặc đi chơi loanh quanh. So với Bạch Hà Vỹ, nhịp sinh hoạt của họ còn quy củ, đều đặn hơn nhiều.
Trước đây, bố mẹ Bạch Hà Vỹ đều là nhân viên hợp đồng cho các doanh nghiệp nhà nước, không được hưởng quyền lợi biên chế chính thức. Dù bây giờ có lương hưu nhưng đem so với nhân viên chính quy thì chẳng đáng là bao.
Lương hưu của bố là 3.200 tệ, của mẹ là 3.100 tệ, dù vậy vẫn cao hơn mức thu nhập hiện tại của cậu một chút. Bà nội thì ngày xưa làm việc ở nhà máy hóa chất địa phương, mãi đến lúc sắp về hưu mới xin được suất biên chế công nhân nên lương hưu nhỉnh hơn, tầm khoảng 5.000 tệ, bà cũng được coi là trụ cột kinh tế vững chắc của gia đình.
Cũng chính vì lẽ đó, ước nguyện lớn lao nhất của cả nhà lúc này là mong sao Bạch Hà Vỹ thi đậu một suất biên chế hành chính chính thức. Thế nên, cái bài ca muôn thuở ép hôn, giục giã cưới xin trên bàn ăn của các bậc phụ huynh, ở nhà cậu lại hiếm hoi vô cùng.
Bà nội thường xuyên răn dạy nhiều nhất câu “Đàn ông con trai phải lập nghiệp trước rồi mới lập gia đình, không có cái biên chế ổn định, con gái nhà tử tế người ta chẳng thèm ngó ngàng tới cháu đâu” đại loại vậy.
“Chiều nay bà phải tham gia đội múa trống eo, tiện thể làm tình nguyện viên cho hội người cao tuổi luôn, cháu ngoan đăng ký giúp bà nhé.”
Dù đã về hưu, nhưng nhìn vào có thể thấy rõ bà nội thời trẻ là một mỹ nhân tuyệt sắc, cho dù ở trong đội múa trống eo, bà cũng là đối tượng được các ông lão đua nhau lấy lòng.
“Vâng ạ.” Bạch Hà Vỹ gật đầu cái rụp.
Bà nội cậu vốn đã là tình nguyện viên cao tuổi nổi đình nổi đám nhất nhì cái khu này. Bà vừa có tài huy động người tham gia, lại cực kỳ hợp tác trong công việc. Chẳng biết bên phường hàng xóm thèm khát đến mức nào đâu? Có một vị Bồ Tát sống cỡ này, công tác quần chúng mới dễ dàng, thuận lợi biết bao nhiêu.
“Bố mẹ cũng định đi du lịch đây, cơ quan cũ mới phát cho vài suất ưu đãi, không đi thì phí.” Mẹ Bạch nhìn Bạch Hà Vỹ, ôn tồn dặn dò: “Con cứ thả lỏng tâm lý ra. Lần này không đỗ thì còn lần sau. Bây giờ thi cử căng thẳng, con phải nỗ lực cố gắng hơn nhé.”
Họ cũng đoán được sắp đến ngày công bố kết quả thi, không nỡ đè nặng áp lực lên vai con trai. Vì vậy bọn họ mới chủ động xách balo đi du lịch, chủ yếu là để cho Bạch Hà Vỹ có một chút không gian riêng tư.
“Bố mẹ cứ đi chơi cho khuây khỏa đi, con tự lo cho mình được, cùng lắm thì ngày ba bữa con bám trụ ăn trực ở cơ quan.”
Bạch Hà Vỹ thừa hiểu tấm lòng của bố mẹ. Những ai từng nếm trải thất bại trong thi cử đều thấu tỏ một điều: Lúc này bố mẹ càng tâm lý, thấu hiểu bao nhiêu, bản thân lại càng cảm thấy day dứt, xót xa bấy nhiêu.
Hai giờ chiều trước khi vào ca làm, Bạch Hà Vỹ mang tâm trạng đánh liều thử vận may truy cập vào trang web Nhân sự Khảo thí một lần nữa. Lần này, cậu đã vào được trơn tru.
Tim Bạch Hà Vỹ vọt thẳng lên tận cổ họng, đập thình thịch như muốn nhảy xổ ra ngoài. Ngay khoảnh khắc điểm số đang tải, cậu theo bản năng vội vàng lấy tay che kín màn hình điện thoại, rồi từ từ hé mở từng chút một để xem thành quả của mình.
Trắc nghiệm hành chính 71!
Tuyệt vời quá, lên 70 rồi.
Bạch Hà Vỹ mở điện thoại, bấm vào khung chat WeChat của An Đình Ngọc, lạch cạch gõ đi gõ lại mấy lần, nhưng cuối cùng lại xóa sạch sành sanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)