“Mấy người này bị sao thế? Sao lại có cả người nước ngoài vậy?” Đồng chí cảnh sát thấp bé đã lờ mờ nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề.
“Tôi... Tôi nói bọn họ đến nhà tôi để ăn vạ, các anh có tin không?” Bạch Hà Vỹ dở khóc dở cười, cậu là một công dân gương mẫu cơ mà, cậu thực sự chả biết đám người này rốt cuộc bị cái quái gì nữa!
Lời tác giả:
Bạch Hà Vỹ: Lũ lừa đảo thời nay chịu chi vốn phết.
Tổ chức Thần Trượng: ...Chúng tôi thật sự không phải lừa đảo đâu.
Bộ Hành động Đặc biệt: Đúng, bọn chúng chính là lũ lừa đảo.
***
Hai đồng chí cảnh sát khu vực nhìn Bạch Hà Vỹ trước mặt, lại liếc sang đám người đang nằm rên rỉ trên mặt đất, cuối cùng quyết định cứ đem đám người lạ mặt này đi trước rồi tính sau.
Hai đồng chí cảnh sát còn chưa kịp lái xe rời đi, đội ngoại cần của Bộ Hành động Đặc biệt đã nhanh chóng vào vị trí, bắt đầu giăng dải băng vàng xung quanh để ngăn cản người dân.
Đêm qua vừa gặp, sáng nay lại chạm mặt. Gặp nhau có cần phải thường xuyên đến mức này không?
Bạch Hà Vỹ cạn lời, rốt cuộc là mình dính phải vận xui gì mà mới sáng bảnh mắt đã đụng ngay mấy cái chuyện tai bay vạ gió này?
“Người của tổ chức “Thần Trượng”, tin tức vẫn nhanh nhạy như thường lệ, có tiền đúng là làm gì cũng dễ.”
Đi đầu nhóm Bộ Hành động Đặc biệt là một người phụ nữ trẻ trung với mái tóc buộc cao, toát lên phong thái gọn gàng, sắc sảo bước vào phòng.
“An Đình Ngọc? Không ngờ cô lại đích thân đến đây.” Ngụy Ba không phải không muốn chạy trốn, nhưng hiện tại gã đã trọng thương đến mức này, hấp tấp bỏ chạy chỉ chuốc lấy thương vong nặng nề hơn.
Hơn nữa, rơi vào tay Bộ Hành động Đặc biệt thì cùng lắm chỉ bị hạn chế dị năng, đi cải tạo lao động và nộp nhiều tiền phạt một chút, chứ nếu rơi vào tay các tổ chức khác, e rằng cái mạng quèn này có giữ nổi hay không cũng còn chưa biết chừng.
“Bây giờ tôi bắt giữ các người với tội danh nhập cảnh trái phép.” An Đình Ngọc hờ hững liếc nhìn đám người đó, khẽ vẫy tay, ngay lập tức có người lao lên, còng tay đám người tiến hóa đang nằm la liệt dưới đất bằng chiếc còng số 8 đặc chế rồi lôi đi xềnh xệch.
“Bạch Hà Vỹ, nghe danh đã lâu, tôi là An Đình Ngọc của Bộ Hành động Đặc biệt, chào cậu.” An Đình Ngọc chìa tay ra, nở nụ cười vô cùng thân thiện với Bạch Hà Vỹ.
Bạch Hà Vỹ liếc nhìn bộ đồng phục đối phương đang mặc, đặc biệt là cành ô liu cùng một ngôi sao, một mặt trăng trên cầu vai, sắc mặt cậu lập tức biến đổi.
Hệ thống biên chế và con đường thăng tiến của Bộ Hành động Đặc biệt được xây dựng dựa trên mô hình của ngành công an, kiểm sát và tòa án. Thế nên, chỉ cần nhìn vào cấp hàm trên vai là có thể phân định rõ ràng người của Bộ Hành động Đặc biệt đó mang cấp bậc nào.
Cành ô liu và những ngôi sao ở phía trước biểu trưng cho cấp bậc của họ, còn mặt trăng thì đại diện cho phòng ban mà họ trực thuộc.
Cô gái An Đình Ngọc trước mặt trông cùng lắm cũng chỉ tầm ba mươi tuổi đổ lại, thế mà đã mang hàm Cảnh giám hạng Ba, tương đương với cán bộ cấp Trưởng phòng.
Trưởng phòng ba mươi tuổi, nếu ở các ban ngành khác, Bạch Hà Vỹ chắc chắn phải thốt lên một câu “đầu thai khéo ghê”, nhưng ở Bộ Hành động Đặc biệt, đó hoàn toàn là minh chứng cho thực lực, không biết cô ấy đã phải lập bao nhiêu công trạng mới có thể thăng tiến nhanh đến vậy.
“Chào Trưởng phòng An, cô khách sáo quá, cứ gọi tôi là Tiểu Bạch là được rồi.” Bạch Hà Vỹ đảo mắt nhìn quanh một vòng, tiện tay kéo một chiếc ghế có vẻ tử tế nhất lại, mời An Đình Ngọc ngồi xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)