“Bên ngoại cần còn chưa lết xác tới sao? Bọn chúng sắp tung tuyệt chiêu sát thủ rồi kìa.” Người trong phòng chỉ huy tức giận mắng: “Dù Bạch Hà Vỹ có phải là người tiến hóa mạnh nhất thế giới hay không, thì chí ít cậu ta cũng là công dân nước ta, chẳng nhẽ cứ trơ mắt nhìn cậu ta đi vào chỗ chết?”
“Đừng kích động, bọn chúng không đánh lại Bạch Hà Vỹ đâu.” Người bên cạnh khuyên nhủ: “Mặc dù cậu ta vừa mới thức tỉnh, nhưng các chỉ số của cậu ta đã mạnh đến mức khó tin rồi. Hơn nữa, người của bộ phận ngoại cần đã đến rồi, bọn họ đang âm thầm giám sát ngay bên cạnh đấy.”
“Đi chết đi!” Ngụy Ba gầm gừ một tiếng trầm đục.
Những mũi nhọn băng dày đặc lao vùn vụt về phía Bạch Hà Vỹ.
Vù vù vù...
Bạch Hà Vỹ chỉ cảm thấy sau lưng hơi ngứa ngứa bèn nhúc nhích vai một chút.
Trong tích tắc, toàn bộ những mũi nhọn băng đã áp sát Bạch Hà Vỹ đột ngột đổi hướng, phóng thẳng vào người Ngụy Ba trước ánh mắt sững sờ không thể tin nổi của gã.
“Phụt.”
Dù Ngụy Ba đã lập tức thu hồi dị năng ngay từ phút đầu, nhưng giờ phút này cũng đã trọng thương, ngã gục xuống đất không dậy nổi.
Những người trong sở chỉ huy chứng kiến hành động tưởng chừng “vô thức” của Bạch Hà Vỹ lại có thể đánh bại người của “Thần Trượng” đến thê thảm nhường này, sắc mặt ai nấy đều ít nhiều trở nên kỳ quặc. Vừa muốn phì cười, lại vừa cảm thấy có chút buồn bực, ủ rũ.
“...Người so với người đúng là tức chết mà, tôi đây nỗ lực làm nhiệm vụ, còn phải lên tận Viện Nghiên Cứu tiếp nhận chỉ đạo hướng dẫn tiến hóa, thế mà đến giờ cũng chỉ được xếp loại A, tính chi li ra thì tôi cũng chỉ ngang ngửa, đánh nhau một chín một mười với tên Ngụy Ba kia là cùng. Người ta vừa mới thức tỉnh đã hành Ngụy Ba lên bờ xuống ruộng hệt như cháu chắt.”
Một người tiến hóa đưa tay vuốt tóc, thở dài một cái não nề: “May mà tôi quy thuận từ sớm, chứ không với cái kiểu như Bạch Hà Vỹ xuất hiện ở Bộ Hành động Đặc biệt thế này, khéo chả ai thèm đếm xỉa đến tôi nữa mất.”
“Anh Kỳ, tôi ngộ ra chuyện này từ lâu rồi. Người tiến hóa nhiều thì cũng mất giá thôi, thà cứ sống yên phận cho xong, cái thế giới người tiến hóa cá lớn nuốt cá bé như ở nước ngoài bọn mình đâu có chịu đựng nổi.”
“Thật sự dọa chết người mà, may mà cái thể loại người tiến hóa này được phát hiện ở chỗ chúng ta, không thì sau này mà đụng phải cái tên biến thái này, tiền tăng ca không đủ chắc tôi đình công luôn quá.”
“Mơ đi, gặp phải cấp độ này thì đâu đến lượt bọn mình ra tay.”
“Thôi được rồi, được rồi, gọi cho tổ ngoại cần, chuẩn bị chiêu mộ Bạch Hà Vỹ thôi.”
“Báo trước cho đồn cảnh sát khu vực một tiếng, xe của bọn họ đến rồi kìa.”
...
Đúng lúc Bạch Hà Vỹ đang vò đầu bứt tai không biết làm thế nào thì tiếng còi cảnh sát vang lên. Nghe thấy âm thanh này, cậu biết là cảnh sát đến, đột nhiên xúc động đến rơi nước mắt.
“Ai là người báo cảnh sát?”
Hai đồng chí cảnh sát khu vực, một cao một thấp bước vào, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt suýt chút nữa tưởng đây là một vụ thanh toán đẫm máu giữa các băng đảng, trong giây lát, cái Huân chương Hạng hai dường như đang lơ lửng ngay trước mắt bọn họ.
“Là tôi, anh cảnh sát ơi, là tôi báo cảnh sát ạ.” Nhìn thấy bọn họ, Bạch Hà Vỹ mừng rỡ hệt như gặp được người thân.
Hai đồng chí cảnh sát khu vực bước vào, nhìn thấy Bạch Hà Vỹ đều sững người lại.
“Tiểu Bạch?”
Cái Huân chương Hạng hai của bọn họ bay màu rồi.
Bọn họ quen biết với người gọi điện báo cảnh sát, từ phòng chống bão lụt, hỏa hoạn, cho đến tiếp dân, xây dựng nếp sống văn minh, vệ sinh môi trường... bọn họ đều làm việc cùng nhau, lại ở chung một khu vực nên ai nấy đều quen mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)