Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đúng lúc bí thư làng vừa đi công tác về, ông ấy nghe tiếng hét thì tức tốc chạy đến chỗ tôi.
“Bí thư, tôi là người theo chủ nghĩa duy vật.” Tôi nắm chặt lấy ông ấy, nước mắt lưng tròng: “Nhưng hình như tôi vừa gặp ma thì phải.”
Ông ấy sững người, nhưng sau khi biết chuyện, ông ấy bật cười: “Làm gì có ma quỷ gì đâu.”
Ông ấy phủi bùn đất bám trên người tôi: “Cậu thanh niên này, đó là Trương Quế Trân, một cụ bà sống một mình trong làng chúng tôi.”
Trên đường quay lại nhà Trương Quế Trân lấy vali, bí thư giới thiệu về bà ấy cho tôi biết.
Ông ấy kể trước đây nơi này từng bị quân Nhật chiếm đóng. Lúc đó Trương Quế Trân đã từng bị bắt, sau khi trở về thì bị ám ảnh, không qua lại với ai, còn có thói quen mang theo liềm bên mình để phòng thân.
Sau này bà ấy rời khỏi đây đi làm ăn xa, đến già mới quay trở về. Nhưng vẫn giữ thói quen mang theo liềm.
“Vậy những bài vị trống trong nhà bà ấy là gì ạ?” Tôi hỏi.
“Không rõ nữa.” Bí thư lắc đầu: “Lúc đầu khi Trương Quế Trân quay về làng và lập những bài vị này trong nhà thì đã có người hỏi, nhưng bà ấy không bao giờ trả lời, hơn nữa bài vị đều trống, không có tên tuổi, nên càng không ai biết.”
Nói xong, chúng tôi đã đến nhà Trương Quế Trân.
Sau đó Trương Quế Trân đặt tay cầm vali vào tay tôi. Lúc bà ấy xoay người rời đi, tôi nhìn thấy vết sẹo rất rõ trên tai bà ấy.
Hóa ra tai bà ấy bị thương nên không nghe thấy tôi nói gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


