Tôi gặp Trương Quế Trân vào ngày đầu tiên đến làng. Tín hiệu trên núi yếu, định vị bị lỗi cả nửa ngày mà vẫn chưa tìm được đến Ủy ban Nhân dân làng.
Trương Quế Trân mặc quần áo dài ngồi co ro trước cửa nhà nhìn về phương xa, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng bằng chiếc kẹp tóc nhựa màu đen.
Tôi tiến lại gần bà ấy: “Bà ơi, bà có biết đường đến Ủy ban Nhân dân làng không ạ?”
Dường như bà ấy không nghe thấy, chỉ ngẩng đầu nhìn tôi.
Ngay khi tôi chuẩn bị lên tiếng lần nữa, ánh mắt tôi vô thức hướng về phía sau bà ấy, nơi cánh cửa chưa được đóng kín.
Xung quanh tối om, chỉ có ánh nến le lói từ trong nhà hắt ra, và thứ được ánh nến chiếu sáng là cả căn phòng đầy ắp những bài vị trống.
Tim tôi như ngừng đập.
Tôi sợ hãi lùi lại mấy bước, bước chân lảo đảo, ngã nhào xuống đất.
Đúng lúc này, Trương Quế Trân, người vẫn luôn ngồi yên bỗng cử động. Bà ấy đứng dậy bước đến trước mặt tôi rồi cúi đầu nhìn tôi, giọng khàn đặc nói điều gì đó, sau đó bà ấy vươn tay về phía tôi, cả khuôn mặt khuất trong bóng tối.
Và thứ tôi nhìn thấy dưới ánh sáng yếu ớt từ trong nhà hắt ra là ba chiếc liềm được đặt trên đất ngay sau lưng bà ấy.
Ngôi làng hẻo lánh, căn nhà đất đổ nát, những bài vị kỳ quái, bà lão mang theo ba chiếc liềm.
Trong tích tắc, tôi vùng dậy, chẳng kịp cầm theo vali, chỉ biết hét toáng lên rồi co giò bỏ chạy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 