Cố Diệp nghiêm túc nói: “Không có, người yêu của cô mà nhìn thấy, nhất định sẽ đổ đứ đừ.”
Quỷ tiểu thư ngượng ngùng khóe miệng khẽ cong lên: “Cám ơn các ngươi, hắn nói sẽ trở lại cưới ta, nhất định là sẽ trở lại.”
Cố Diệp đồng tình hỏi: “Nếu như hắn lại không quay trở về thì sao?”
“Không đâu.” Quỷ tiểu thư bình tĩnh nói: “Hắn đã đồng ý với ta, chắc chắn sẽ không lừa gạt ta.”
Cố Diệp thở dài: “Thanh Y, ngươi đi hỏi cái cây to kia một chút, trong nhà này đã từng xảy ra chuyện gì.”
Thanh Y đã sống mấy trăm năm, là một cây trúc được mọc ra từ trong miếu Võ Thần, hấp thu sức mạnh tín ngưỡng của loài người, trăm năm sau đó hóa thành hình người, bị người học thuật pháp đánh trọng thương, Cố Diệp cứu cô.
Vì muốn báo đáp ân tình, cô đồng ý bảo vệ Cố Diệp trong vòng một trăm năm.
Cô là thực vật, tự nhiên có thể cùng thực vật nói chuyện, Thanh Y nắm tay dán trên thân cây to, mấy phút sau, chỉ vào một chỗ trong góc tường: “Nơi này đã từng có miệng giếng, người đàn ông kia chính là thầy giáo của cô ấy, sau khi chết bị ném xuống giếng, sau khi biết chuyện này thì cô ta đã tự sát.”
Khuôn mặt Cố Diệp ngay lập tức đổi sắc, quỷ tiểu thư không dám tin lắc đầu: “Không thể nào!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

