Cố Diệp cảm nhận được mùi quỷ bên trong, vừa vui mừng vừa thấy khó ở, trong lòng mắng chửi Ngật Kiều Tuyển mấy chục lần, Cố Diệp ký nhận chuyển phát nhanh, ôm lấy thùng, ngón tay cậu run rẩy cả lên.
“Hôm nay tớ không chơi game đâu, tớ bận rồi, hôm khác rồi mấy cậu lại qua.” Cố Diệp thẳng thắn đuổi khách, kéo Triệu Bằng Vũ với Hạ Tường ra ngoài cửa: “Đi đi!”
Cậu làm vậy càng khiến Triệu Bằng Vũ tò mò hơn: “Có người tặng cho cậu thứ đồ kỳ quái gì à, cậu đừng có mà lộn xộn, giờ cậu đã là người nhà của tớ rồi đấy.”
Cố Diệp ghét bỏ đá vào mông cậu: “Cút đi!”
Hạ Tường thấy Cố Diệp đúng là có việc thật bèn túm lấy Triệu Bằng Vũ đi mất.
Lúc Cố Diệp mở thùng ra, hai tay run lên, bóng dáng con quỷ càng ngày càng hiện rõ, Cố Diệp chưa kịp mở hẳn ra mà nó đã có ý định muốn xông ra ngoài.
“Tên Cố Diệp lừa đảo này!” Đứa bé trai giận dữ trừng mắt nhìn Cố Diệp, quỷ khí bay xung quanh càng nồng hơn dường như muốn hoá thành thực thể, bóng tối bao trùm, gió lạnh thổi qua khiến Cố Diệp run lên.
Đứa bé lặng lẽ rớt nước mắt, nhìn thấy Cố Diệp khiến đứa bé bướng bỉnh cảm thấy tủi thân, nỗi buồn khi bị bỏ rơi.
Cố Diệp chột dạ đi xuyên qua cơn gió lạnhh: “Con cả, cho ba ôm một cái.”
Dạ Ly lùi lại hai bước không cho Cố Diệp ôm: “Ba không chết! Tại sao ba không quay về tìm chúng ta?!”
Cố Diệp xin lỗi, dỗ dành: “Con cả, con bình tĩnh lại đi!”
“Con không bình tĩnh được!” Đứa bé còn nhỏ nhưng tính cách lại cực kỳ chín chắn, Cố Diệp không trả lời thì nó sẽ không nhường.
Cố Diệp cười khổ: “Linh Linh, con gái đâu, tới đây gọi anh trai đi!”
Cố Diệp chưa nói xong, vừa nhắc tới con gái thì đứa bé trai tức giận nhìn Linh Linh, lạnh lùng “Hừ” một tiếng, cực kỳ ngầu lòi dùng quỷ khí đẩy Linh Linh ra: “Ba không cần con là vì ba có con khác rồi!”
“Không phải!” Cố Diệp bất đắc dĩ dỗ dành: “Ba nghĩ là mấy đứa đều đi đầu thai hết rồi, không ngờ lực lượng thứ hai của Trung Hoa đã đem các con tới Tương Tây.”
“Mắc gì con phải đi đầu thai, con muốn đợi người chuyển thế, chờ mấy ngàn năm cũng không sợ! Con cũng không sợ phải chờ!” Tiếng nói non nớt của đứa bé còn mang theo giọng sữa, hung dữ nói, trong mắt lại toàn tủi thân khiến Cố Diệp đau lòng.
Cố Diệp tiến lên ôm Dạ Ly: “Thằng bé ngốc này, không ai xứng đáng để con phải chờ hết, vì sao không đi đầu thai?”
Dạ Ly không nhịn được khóc nấc lên, tủi thân nói: “Ba từng nói bố mẹ không cần con thì ba cần! Người trong thiên hạ này sợ con, ba không sợ! Nhưng ba vẫn chết! Là do con làm hại!”
“Không phải!” Cố Diệp sốt ruột nói: “Không liên quan gì tới con?!”
Dạ Ly ôm Cố Diệp khóc sướt mướt: “Con chính là sao Tang Môn chuyển thế mà!”
Cố Diệp tức giận nói: “Có cít ấy! Con giỏi như thế này sao có thể là sao Tang môn được? Đấy là do đám người xưa lừa đảo thôi, mấy tên đạo sĩ ngu cầm tiền sủa bậy đó! Ba tính chuẩn hay tên đạo sĩ kia tính chuẩn? Ba nói con biết bắn cung, cưỡi ngựa thì chính là sao Võ khúc chuyển thế, con không tin à?”
Lúc này Dạ Ly mới xoa xoa mũi, vẻ mặt trở lại thành biểu tình lãnh khốc vô tình, lúc này Linh Linh mới ngó lại đây, nhỏ giọng hỏi: “Sao anh trai lại mặc váy?”
Dạ Ly lạnh mặt quát: “Không phải váy!”
Linh Linh cười ha ha nói: “Anh ơi, váy anh thật đẹp!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

