Trong phòng bệnh, một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, mang mắt kính, khí chat thoạt nhìn rất văn nhã ngồi ở mép giường Giải Thừa, sắc mặt nhu hòa khuyên: "Sư đệ, trở về Hội Huyền Thuật Học đi, sư phụ đi rồi, chú cũng đi, bên cạnh anh cũng không còn người tri âm nào nữa."
Giải Thừa đơ mặt chơi game, vì điện thoại bị quăng nứt nên đánh không mượt nữa, cậu tức giận vỗ vỗ điện thoại, không kiên nhẫn nói: "Mấy người tới với anh không phải đều là tâm phúc hết à?"
"Vẫn không thân bằng sư huynh đệ, chú lớn lên dưới mắt anh mà."
Giải Thừa cũng không ngẩng đầu lên, "Chúng ta đều lớn lên dưới mắt của sư phụ, đều là cô nhi do sư phụ nuôi, tuổi ông ấy lớn rồi, bên cạnh không thể không có người chăm sóc."
Cảnh Liên Trung chậc một tiếng, bất mãn nói: "Lời nói này của chú, anh cũng không nói là không dưỡng lão cho lão nhân gia, hôm qua anh qua thăm ông, ông tức giận, không muốn gặp." Hắn nói, biểu tình ngày càng cô đơn.
Tôi không thể hiểu được, không quy củ trở thành phạm luật, tới nỗi group chat còn có quy định, các người không thể quá đáng như thế, bây giờ cái gì cũng phải nghe các người hết hả?! À! Các gia các phái đều khác nhau, cứ như vậy truyền xuống, phải có bao nhiêu đạo thuật bị thất truyền? Anh muốn thống nhất Huyền Thuật Giới làm đại ca à?"
"Chú nói bậy gì đó?" Cảnh Liên trung bị nói tới mặt đổi sắc, "Nếu anh mặc kệ sẽ có người lợi dụng huyền thuật hại người, trước kia dùng huyền thuật giết người còn ít sao? Chúng ta lập ra quy củ cho người mới, không thể học cấm thuật, phải học những thứ chính thống đều vì muốn bảo hộ bá tánh."
Giải Thừa ha hả hai tiếng, bị lời giải thích đạo mạo này làm cho lòng hoàn toàn lạnh lẽ, "Anh thật dụng tâm lương khổ quá đi."
Cảnh Liên Trung lạnh mặt xuống, mất kiên nhẫn, "Chú đừng cáu kỉnh nữa, trở về với anh, nơi đó chúng ta có bác sĩ, chuyên môn trị loại tổn thương này."
"Anh muốn dẫn tôi về, tôi biết vì lý do gì," Giải Thừa ngừng tay, xụ mặt nói: "Mấy người trẻ tuổi thân với tôi rời khỏi nhiều lắm phải không? Thật sự không phải tôi làm gì sau lưng cả, mà là do người trẻ đều không muốn chơi với anh.
Sư huynh, anh muốn làm gì thì làm đi, sư phụ từ bỏ rồi, xảy ra chuyện gì nữa ông ấy không dọn cho anh nữa đâu."
Sắc mặt Cảnh Liên Trung ngày càng khó coi, cũng bắt đầu tức giận, "Chú thật sự không muốn về?"
Giải Thừa nằm trên giường, "Bạn tôi tìm bệnh viện tư nhân cao cấp như vậy, còn đóng luôn tiền viện phí, ở phòng bệnh một người, một ngày ba bữa có người đem cơm cho ăn, còn có chị y tá xinh đẹp chăm sóc tôi, sao tôi lại muốn về với anh hả? Tôi lại không phải thằng ngu!"
"Được! Chú không về với anh, đi lêu lổng với thứ không đứng đắn, lão Lý!"
Người ngoài cửa nghe tiếng gọi này, nhanh chóng đẩy của ra: "Nói xong rồi à?"
Cảnh Liên Trung lạnh mặt, "Đem thằng oắt con không nghe lời này về cho tôi!"
Hai người ở cửa liếc nhau, không thể không vào kéo Giải Thừa, "Cậu nghe lời đại sư huynh cậu đi, đừng cáu kỉnh nữa, về với chúng tôi."
"Sao tôi phải về với mấy người? Tôi rời học hội rồi!" Giải Thừa cố chấp, cơn giận phút chốc kéo tới, ngày thường cà lơ phất phơ nhưng vừa lật mặt thì chín trâu cũng kéo không được cậu, cậu nắm chặt ván giường, nhấc chân lên đá người, "Hôm nay hoặc là mấy người rinh xác tôi về hoặc là mấy người cút xéo hết cho tôi, tôi đã nói không về là không về! Sư phụ ông ấy không về thì tôi vĩnh viễn không về!"
"Ây da! Mấy người đừng đụng tới cậu ấy!" Lúc này y tá luôn đứng kế bên nhìn trộm chạy vào, đẩy một người đàn ông đang động thủ ra, tức giận nói: "Các người làm gì vậy? Người bệnh còn chưa khỏe đâu, cậu ta bị nứt xương, mấy người mạnh tay như vậy nếu gãy xương thì làm sao bây giờ?"
Người đàn ông họ Lý mất kiên nhẫn đẩy y tá một cái, "Đây là chuyện nhà chúng tôi, cô tránh ra."
Đàn ông sức dài vai rộng còn y tá thì gầy gò, bị đẩy một cái liền loạng choạng, đùi va vào chân bàn bên cạnh, đau đến đỏ cả vành mắt.
Giải Thừa lập tức tức giận, trên giường đứng dậy, móc cây roi dưới gối ra.
Cảnh Liên Trung tức giận vỗ bàn, "Chú mốn động thủ với tôi ư? Phản rồi!"
"Động thủ với ông thì thế nào? Tôi xem hôm nay ai dám đem cậu ta đi?"
Ở cửa đột nhiên vang lên một câu nói lạnh căm, tất cả mọi người đều nhìn về phía cửa, ánh mắt Cảnh Liên Trung trầm xuống, "Cố Diệp?"
"Hội trưởng Cảnh xem ra là đã tra xét tư liệu về tôi, biết tôi là ai rồi, chẳng lẽ sư huynh tôi báo mộng cho thứ phế vật như ông trước hả?" Miệng lưỡi Cố Diệp sắc bén, đối phương không thích nghe gì thì cậu nói cái nấy, quả nhiên, vừa nghe đến "sư huynh", biểu tình của Cảnh Liên Trung phức tạp để cực điểm.
Sau khi tiến vào, Cố Diệp nhìn y tá, ôn nhu nói: "Chị ra ngoài trước đi, cũng đừng bực tức nha, coi như bị chó cắn một cái, thứ khốn nạn không biết thương hương tiếc ngọc gì hết."
Người đứng sau Cảnh Liên Trung tức giận hỏi: "Mày nói ai là chó?"
"Thằng nào trả lời thì nói thằng đó." Cố Diệp đỡ Giải Thừa nằm xuống, "Bị thương còn dám nhảy nhót, nằm xuống cho tôi, ông nằm một ngày tốn bao nhiêu tiền có biết hông?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

